Welcome Guest
[Log In]
[Register]
| Câu chuyện về cánh hoa Bồ Công Anh cuối cùng | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Feb 21 2012, 09:03 PM (263 Views) | |
Cò Ngố
|
Feb 21 2012, 09:03 PM Post #1 |
|
Administrator
|
Ngày còn bé thơ, đã có lần say mê câu chuyện về cánh hoa bồ công anh cuối cùng không chịu bay đi. Vì bé sợ bay xa khỏi mẹ, sợ rằng thế giới rộng lớn ngoài kia thật sự nguy hiểm nếu thiếu vòng tay mẹ chở che. Mặc dù các anh chị của bé đã bay xa theo từng cơn gió, khám phá những mảnh đất, vùng trời mới mẻ. Còn bé, vẫn một mình, cô độc. Bé chọn cách bám lấy mẹ không chịu bay đi. ... Đó là một câu chuyện ngắn trong các câu chuyện về chú mèo máy thông minh mà hồi nhỏ tôi đã từng đọc. Thích thú! Ấn tượng! - Và chính là nơi những giấc mơ về hoa bồ công anh trong tôi bắt đầu tồn tại rồi lớn dần lên theo tháng năm. Tôi đã yêu câu chuyện đó suốt một thời gian dài. Tôi mang nó bên mình theo những ngày tháng lớn khôn. Nơi tôi sinh ra và lớn lên không hề tồn tại loài hoa ấy. Bởi vậy, cái khát khao được một lần tận mắt nhìn thấy hoa bồ công anh cứ thôi thúc trong đầu tôi kể từ dạo bé thơ ngây ngô. Tôi biết rằng tôi yêu hoa bồ công anh biết dường nào. Tôi lên Đà Lạt học, một phần vì muốn tìm về cho mình những kí ức xưa cũ, giản dị nơi mảnh đất giống như quê hương thứ 2 chỉ sau Nha Trang. Một phần khác, nơi đây có những bông hoa bồ công anh luôn mọc ven những con đồi đầy cỏ xanh. Còn nhớ những buổi chiều mưa, Đà Lạt lạnh lắm. Tôi lang thang bước trên những ngọn đồi phía sau nhà cô tôi. Tôi đưa mắt ngắm nhìn một khoảng không bình yên bao la và đưa tay chạm vào những bông hoa bồ công anh xuất hiện ven con đồi đầy cỏ xanh mơn ấy. Bay ... bay đi nào ... Tôi thổi tung bông hoa to nhất mới ngắt và ngắm nhìn những cánh hoa bồ công anh bay trong gió chiều sau cơn mưa. Từng cánh hoa trắng dịu dàng bay đi trong làn sương mờ mờ trông giống như những bông tuyết trắng ngà ngà vàng đang rơi lung linh trong mắt tôi. Cảnh tượng lúc đó thật bình yên. Nhìn ngắm những cánh hoa bồ công anh bay đi, bay xuống sườn đồi dốc bên kia những đồi thông, bao kỷ niệm ùa về, có kèm cả nỗi nhớ, nỗi cô đơn, nỗi trống trải, nỗi nhớ xa xăm, nỗi buồn miên man, rồi niềm vui, hạnh phúc nhạt và một khoảng trống dài nơi tâm hồn nhỏ ... ... Câu chuyện về cánh hoa bồ công anh cuối cùng có kết thúc là nó cũng bay đi, khám phá thế giới rộng lớn ngoài kia. Nó tìm cho mình một chỗ đáp như mẹ nó và lại tiếp tục sinh sôi nảy nở, tạo ra những cánh hoa bồ công anh khác - tiếp tục theo những cơn gió bay cao bay xa, bay lên không trung. Đôi vài cánh hoa bay cuối cùng chỉ kịp ngắm nhìn mẹ chúng lần cuối rồi lại bay theo các anh chị mình. Câu chuyện không dừng lại ở đó mà nó đã cho tôi cảm nhận thật nhiều điều về cuộc sống của bản thân mình khi mỗi lúc tôi nhận ra mình càng lớn dần lên theo năm tháng ... … Đó là lúc ba dạy tôi bài học đầu tiên về lòng biết ơn, biết cảm thông và chia sẻ cùng bạn bè. Bàn tay ba cầm nhẹ bàn tay tôi, ôm tôi vào lòng, ba khẽ bảo : “Ba yêu con”. Tôi đã học được từ ba sự trưởng thành và chính chắn sau những lần vấp ngã lại tự đứng lên giống như lần đầu tiên tôi sợ đến thế nào khi ba buông tay khỏi chiếc xe đạp tôi đang lái. Bài học đầu tiên luôn còn mãi, và cái nhìn trìu mến ba giành cho tôi sau những lần tôi sai phạm đó là: niềm tin. Ba dạy tôi rằng hãy sống trọn vẹn với niềm tin và bản lĩnh của một thằng đàn ông là đủ để tôi có thể dũng cảm đối mặt với cuộc sống sau này khi không còn vòng tay ba chở che. ************************** … Đó là lúc tôi phạm lỗi, mẹ kể cho tôi nghe một câu chuyện. Tôi buồn, tôi khóc và ân hận lắm. Nhưng rồi vẫn chứng nào tật nấy của một đứa con nít, tôi lại tiếp tục phạm lỗi. Mẹ lại kể cho tôi nghe câu chuyện : “ Nước mắt cá sấu ” để dạy tôi rằng : lòng trung thực nên đặt đúng chỗ và nên để nước mắt thật sự là một nỗi đau cần thiết hay một sự ân hận từ chính trái tim mình. Và tôi học được từ mẹ suốt những năm tháng dài lớn khôn đó là luôn biết lắng nghe trái tim, để hiểu rõ ai đó tốt hơn và cảm nhận ai đó thật khách quan, sáng suốt. Mẹ đã truyền cho tôi một tâm hồn đa sầu đa cảm, cảm nhận tinh tế và có một khả năng cảm thụ khá sâu sắc về cuộc sống. Câu chuyện về con cá sấu khóc nhưng không hề biết ân hận và lại dùng điều đó để hại người khác vẫn là bài học đắc nhân tâm lớn nhất của tôi. Và trong những lần vấp váp của cuộc sống, tôi đã mạnh mẽ bước đi cùng với bài học đó, luôn quan niệm trong đầu mình 3 chữ : Nhẫn -Trí - Minh. … Bạn biết không? Trong hầu hết những bài học ấy, bài học về cuộc đời, về làm người, về tình thương, về gia đình … Câu chuyện cánh hoa bồ công anh cuối cùng còn dạy tôi bài học về thời gian. Bởi vì đến một lúc nào đó, tôi sẽ lớn khôn hơn xíu nữa, và lại rời xa vòng tay của gia đình, tạo dựng cho mình một mái ấm riêng hạnh phúc. Thì đâu đó trong tôi, bài học đầu tiên của ba, của mẹ, và những bài học dài suốt những năm tháng ấu thơ tôi sẽ để giành dạy lại cho những đứa con thơ sau này. Và không quên dạy chúng: giá trị của thời gian luôn nằm trong những yêu thương còn mãi – đó là những gì tôi cảm nhận được về câu chuyện cánh hoa bồ công anh cuối cùng thưở ấu thơ. Cò ngố - 22.6.2011 |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Khoảng Lặng Riêng Tư · Next Topic » |
| Theme: Cò Ngố | Track Topic · E-mail Topic |
8:16 PM Jul 11
|
Vui lòng chờ giây lát ...

Cò ngố's blog

Cò ngố's blog

Hosted for free by ZetaBoards · Privacy Policy


Cò Ngố


8:16 PM Jul 11