Welcome Guest
[Log In]
[Register]
| Mưa, Đà Lạt xa ... nhớ ! | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Feb 21 2012, 09:16 PM (198 Views) | |
Cò Ngố
|
Feb 21 2012, 09:16 PM Post #1 |
|
Administrator
|
Chiều nay, Sài Gòn chợt mưa, ... và bỗng dưng tôi cảm thấy nhớ bạn nhiều lắm, bạn ơi, giờ này bạn đang làm gì, có khỏe không, bạn vẫn hay đi những con đường đầy những cành hoa Hải Đường, Luli và Bồ Công Anh mà chúng ta vẫn thường chạy qua đó chứ ? Chiều nay, Sài Gòn mưa bay lất phất, ... bao kỷ niệm chợt ùa về mãnh liệt, tôi cảm giác như mọi thứ chỉ mới đây thôi, chỉ mới hôm qua, khi tôi mở mắt trên căn gác nhỏ ấy, nhìn ra cửa, đã thấy nụ cười như rực rỡ nắng mai của bạn. Bạn nhìn tôi - tôi nhìn bạn, trong con mắt ngái ngủ, trời Đà lạt lất phất mưa, lạnh, và có cái gì đó thôi thúc trong tôi là một tình yêu mới chớm nở. Đã từ lâu lắm rồi, tôi đã yêu ngây ngất nụ cười ấy. Nụ cười mà mọi ưu phiền trong tôi dường như tan biến. Và cả mái tóc bạn xõa xuống ngang vai trong cái nắng sáng Đà Lạt lung linh, tôi thấy bạn như một thiên thần. Đã bao lần, có một cái gì đó ẩn hiện trong đầu tôi hình ảnh ấy, nó thật kì lạ và cũng thật tuyệt! Nếu Đà Lạt luôn mưa, và trời luôn âm u như Sài Gòn hôm nay, thì những kỷ niệm bên bạn khiến tôi thật sự vui và hạnh phúc. Tôi không hiểu tôi có yêu bạn không, hay đã từng có cảm xúc ấy thoáng qua, chỉ biết rằng, đôi khi tôi nhớ, thì tôi nghĩ về bạn, về những kỷ niệm ngọt ngào của chúng ta đã có bên nhau. Bạn ơi, bỗng dưng hôm nay, tôi thấy nhớ bạn nhiều quá ! Tôi nhớ bạn, ... cái lúc cùng bạn trèo lên đỉnh đồi, hái cho được một cành cây trúc, và trải mắt ngắm nhìn một góc phố núi, tim tôi đã ngừng đập hẳn, mọi cảm giác bình yên trong tôi tràn ngập. Tôi nhớ cảm giác ấy vô cùng, nhớ một góc Đà Lạt thân thương đó, tôi thấy nụ cười tinh nghịch của bạn cùng lời nói : "làm gì mà đứng thẫn thờ vậy mái" Tôi nhớ bạn, ... cái lúc mà hay đứa đi bộ cùng nhau trong trường đại học Đà Lạt, chạy ào qua các ngóc ngách chỉ riêng hay đứa, khám phá tất tần tật những chỗ bí mật của ngôi trường này, và rồi bạn nói rằng : "bạn yêu Đà Lạt, yêu chính nơi đây, nên bạn muốn sống mãi ở đây". Bạn biết không? Ánh mắt của bạn lúc đó nhìn thật long lanh và có một cái gì đó hy vọng, một niềm tin mãnh liệt và tôi cảm nhận thấy niềm hạnh phúc trong lòng bạn. Ừ, tôi cũng yêu Đà Lạt như bạn mà, vì khi tôi xa nó, tôi đã nhớ nó vô cùng! Tôi nhớ bạn, ... mỗi buổi chiều cùng nhau chạy xe qua con đường phía sau trường cao đẳng sư phạm, và cùng trầm trồ khen ngợi cùng một câu nói - mỗi ngày: "đẹp thật, một kiến trúc thiêng đường". Bạn biết không? Con đường đó, tôi vẫn luôn nhớ, vì những gì đẹp nhất về nó là những gì tôi cảm nhận được con người nhạy cảm và mỏng manh dễ vỡ của bạn. Tôi nhớ những lúc bạn cười, ... nụ cười hồn nhiên và khiến cho mọi thứ xung quanh như reo vui cùng. Đó là khi bạn làm tình nguyện viên tại Hoa Hướng Dương, ... nơi giành cho những trẻ em tật nguyền và thiểu năng về trí não. Khi ấy bạn chỉ mới 17, nhưng tôi đọc được sự mạnh mẽ và một tâm hồn lớn trong con người nhỏ bé ấy, nhưng không hề nhỏ bé tí nào, bạn thật sự làm tôi cảm phục. Và cũng vì điều đó, tôi đã từng yêu bạn ! Tôi nhớ bạn, ... những buổi tối cùng nhau chạy xuống ngã năm đại học, mua vài cái bánh tiêu nhân đậu xanh, món ăn mà hai đứa cùng thích, rồi chạy xe ra bờ hồ, cùng nhấp nháp và cùng nhìn nhau cười, nụ cười nói lên tất cả, nói lên tình bạn của chúng ta, một tình bạn đẹp và thật bình yên. Tôi nhớ bạn, ... lúc bạn khóc vì tôi vô tình làm tổn thương bạn, đôi má bạn ửng đỏ lên, mắt bạn ngấm nước, bạn không nói gì, vút vội vài giọt nước mắt đang rơi : "thôi bỏ đi, đồ gà mái, tới giận cậu lắm" Tôi nhớ bạn ... nhiều như cơn mưa chiều nay vậy, cơn mưa lất phất như mỗi buổi sáng lạnh buốt của những ngày gần noel, bạn chở tôi lòng vòng khắp bờ hồ, cùng nhau hét thật to : " buồn quá " để mọi muộn phiền của cả hai tan biến vào không trung. Tôi nhớ bạn, ... mỗi buổi chiều chạy qua hết các ngóc ngách phố núi, chỉ là để thỏa mãn nỗi thèm khát món bánh căn trứng của tôi, bạn luôn nhìn tôi với cùng một lời lẽ khó ưa : "không biết cái món ăn này có cái sức hút dã man nào mà Tùng gà mái thích ăn dữ vậy ta". Bạn biết không? Tôi thích ăn nó vì mỗi lúc như vậy, tôi mới được nhìn đôi má ửng đỏ lên của bạn, và mái tóc rũ xuống đôi bờ vai nhè nhẹ cùng với một hương thơm thật nồng nàn, dễ chịu. Tôi nhớ bạn, ... mỗi tối, chạy lòng vòng bờ hồ Xuân Hương, trong những đêm Đà Lạt lạnh đến tê người, hai đứa cùng đi dần mưa, cùng đi ăn kem, và cùng thách thức nhau : "ê pé, đứa nào mà bệnh trước là nợ đứa kia 1 chầu như hôm nay nha". Vậy mà đã bao lần như thế, chẳng thấy đứa nào bệnh cả. Tôi nhớ bạn, và mỗi khi nghĩ về nó, tôi lại nhớ tới tô bánh canh, tô mì gõ, hoành thánh, cá viên chiên, súp măng cua, cafe phố, sinh tố bơ, bánh tráng trứng, sữa đậu nành và bánh su kem, ... những món ăn quá giản dị nhưng là những buổi chiều tối cùng nhau đi ăn, cùng chung con đường về nhà, cùng chung những sở thích quái gở, cùng chung những lời nói đồng điệu : "vậy mới đã" của hai đứa. Tôi nhớ bạn, ... cái cách mà bạn dằn mặt tôi bằng 2 xị rượu trắng. Trời đất ơi, chưa bao giờ uống rượu, dân biển chỉ uống bia, mà nhậu nhẹt thì không đến đâu, vậy mà con gái phố núi uống kinh khủng quá! Nhưng bản tính một thằng đàn ông trong tôi đã không làm bạn mất mặt vì tôi, đúng không? Bạn là bạn nhậu tri kỷ của tôi đó, bạn đã cùng tôi vượt qua biết bao nỗi buồn khi tôi tuyệt vọng vì một tình yêu với người con gái tôi yêu gần 3 năm. Mỗi khi có dịp lên Đà Lạt, tôi lại cùng bạn nhậu, cùng nhau "ô lê, ô lế" nỗi buồn và cất chúng vào chiếc hộp kỉ niệm của chúng ta. Và bỗng dưng Sài Gòn mưa, ... tôi chỉ biết rằng, tôi đang nhớ bạn, nhiều lắm! Bạn tôi ơi! Cò ngố - 13/5/2010 |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Viết Cho Bạn Bè Tôi · Next Topic » |
| Theme: Cò Ngố | Track Topic · E-mail Topic |
1:49 AM Jul 11
|
Vui lòng chờ giây lát ...

Cò ngố's blog

Cò ngố's blog

Hosted for free by ZetaBoards · Privacy Policy


Cò Ngố


1:49 AM Jul 11