Welcome Guest [Log In] [Register]


Photobucket
Nhật ký trại: "Quyết Tiến" - T7/2011
Topic Started: Feb 22 2012, 07:16 PM (194 Views)
Cò Ngố
Administrator

Tôi đã không định viết trang nhật ký này, nhưng vì lời hứa với lũ em nhỏ hội viên chi hội Lê Hồng Phong, thế nên dù rất mệt mỏi, người nóng ran, cổ họng đau kinh khủng ... Sáng nay đầu tuần, tôi ngồi dậy bắt đầu viết hết tất cả những điều tôi suy nghĩ, tôi yêu và giản đơn ... là những dòng tâm sự trong tôi.

...

Tôi đến với Lê Hồng Phong tình cờ năm tôi học lớp 7, qua một vài việc nhờ vả và tôi bắt đầu tham gia sinh hoạt cùng các anh chị ở chi hội Lê Hồng Phong từ lúc đó. Có lẽ, ban đầu tôi đến vì ham vui, bản thân tôi cũng chỉ là một thằng nhóc chưa đủ lớn, vẫn vui đó, vẫn vô tư đó và nơi đâu có thể giúp mình tìm thấy niềm thích thú thì tôi tìm đến thôi. Tôi nhớ, ... đỉnh cao khi tôi bắt đầu biết gắn bó với Lê Hồng Phong là năm tôi học lớp 9, tôi thi rớt cấp 3, khi mà hầu như 99% bạn bè trong lớp tôi đều đậu cấp 3 vào 1 trong 2 ngôi trường bậc nhất của thành phố, thì tôi bị tụt lại phía sau. Tôi đã dành nhiều hơn thời gian để nghĩ ngợi về 3 năm cấp 3 tôi sẽ phải tiếp tục ra sao?

Và đúng, nếu như không có Lê Hồng Phong, không có những con người luôn dành hết những tâm huyết, nhiệt huyết của mình cho những thanh thiếu niên như chúng tôi: anh Sơn, chị Trai, chị Liễu, anh Quý, anh Tuấn, anh Chương ... có lẽ, một phần nào đó trong tôi khi ấy, đã có thể buông xuôi con đường tương lai một cách vô ích và sống thiếu trách nhiệm với gia đình, bản thân, xã hội.

Tôi nhớ đã có lần mình đã thấy cảm phục như thế nào trong những chuyến đi tình nguyện, các công trình thanh niên, những con người quá đỗi bình thường như anh Tuấn, chị Trai, anh Sơn ... họ hăng say công việc, họ mang nhiệt huyết để dành trọn vẹn điều đó cho mọi người, cho xã hội, cho những mục đích và lý tưởng cao đẹp.

Ở Lê Hồng Phong, tôi gặp được những người bạn như Châu, bé Huyền, bé Quỳnh, Trà, Phúc, bé Trân, ... đó là những khoảng ký ức đẹp về những năm tháng gắn bó bên nhau, cùng nhau xây dựng một chi hội Lê Hồng Phong vững mạnh và đoàn kết phát triển.

Bây giờ, mỗi người mỗi chí hướng, mỗi một con đường đi ở tương lai, nhưng những gì đã có với nhau giữa chúng tôi, đó là một tình bạn đẹp. Chúng tôi đến với nhau vì nhiệt huyết thanh niên, vì cộng đồng, vì xã hội, và sẽ mãi gặp nhau ở bất kì nơi đâu, miễn là trong lòng luôn nhớ: có một Lê Hồng Phong trong tim mình ... như thế !

Hôm nay tôi trở về nhà, bắt đầu ngồi viết lại đôi dòng tâm sự của mình về một đợt trại nữa đã qua, suốt 2 ngày một đêm.

Mệt ư, tôi rất mệt đó chứ! 6 ngày trước trại với kế hoạch trại, chuẩn bị, ngày ngủ 3,4 tiếng sao mà không mệt được.
Chán ư, đôi khi tôi cũng cảm thấy rất đỗi chán nản lắm. Vì thấy mình không thể làm tốt hơn nữa cho các em được vui ...
Tôi đã trải qua một vài đợt trại như thế từ hồi năm lớp 9, mỗi đợt trại đi qua là mỗi lần tôi học được nhiều điều hơn từ cuộc sống. Nhưng với đợt trại này, tôi chán bởi vì bản thân tôi hiểu rõ những điều mình sẽ phải và bắt đầu làm ra sao, bởi những điều phải làm với tôi không còn là học hỏi, là tìm thêm vốn kỹ năng cho bản thân ... mà điều đó đã trở thành một kinh nghiệm qua nhiều năm tháng gắn bó với chi hội. Tôi tham gia trại, làm trại, và xây dựng kế hoạch trại cho các em đó là vì sự nhờ vả của anh Chương, anh Quý bởi những điều tôi làm, ... vì tôi biết mình vẫn mãi là một hội viên chi hội Lê Hồng Phong - Tôi có trách nhiệm của mình với nó.

...

Nhưng điều làm tôi cảm thấy vui, đó là tôi cảm nhận được ở trại Quyết Tiến này những điều mới mẻ mà có lẽ bản thân mình đã đánh mất nó từ khá lâu. Nhìn các em vui vẻ bên nhau, đoàn kết và gắn bó, có thể thậm chí là các em đi vì sự rủ rê, ham vui, nhưng các em đến với trại bằng tất cả sự chân thành.

Tôi nhớ lúc tôi nói những lời mà bản thân mình không muốn dành cho tiểu trại Lý Tự Trọng rằng các em ăn gian. Tôi biết nói những điều như thế, các em sẽ cảm thấy không vui, nhưng đứng trong vai trò là BTC, tôi buộc phải làm vậy để đảm bảo tính công bằng và khách quan cho các bạn trại sinh khác. Nhưng các em biết không, cảm ơn các em đã dành cho tôi một bài học - rằng dù bản thân các em đang là những người thua cuộc, thua các tiểu trại khác.

... Nhưng không quản nắng, không quản mệt, các em vẫn đã cố gắng hết sức mình cho các trò chơi. Các em thấm mệt vì trại, thấm ưu tư vì mình thua cuộc, nhưng bản chất ngây thơ và tinh thần cố gắng đã là ... một bài học quý giá dành tôi khi tôi nghĩ về các em.

Mỗi một thành viên đến với Lê Hồng Phong, đến với trại Quyết Tiến, các em đều đã tham gia chơi hết sức mình, hết sức nhiệt tình. Tôi cảm ơn các em nhiều lắm, bởi lẽ nếu chỉ có một mình, tôi sẽ không thể nào mang lại một buổi trại vui vẻ cho các em nếu không có sự năng nổ đóng góp của các em. Chính các em mới là những linh hồn của trại, những thiên thần mang lại niềm vui cho mọi người, giúp bản thân mỗi trại sinh vui hơn, gắn bó hơn và cười nhiều hơn. Xin cảm ơn các em : Hoàng, Su, Ngân, My, Trâm, Cường, Thịnh ... và những em khác mà tôi không kịp hỏi tên, nhớ tên. Thậm chí có mỗi một cái tên em mà tôi phải hỏi đi hỏi lại tới 4, 5 lần, nhưng em đã làm rất tốt, đã mang lại không khí cho tất vả mọi người ...

Hôm nay, quá khứ đã qua, Quyết Tiến đã khép lại, tôi biết, đâu đó còn đọng lại rất nhiều điều mà bản thân trong mỗi trại sinh là những suy nghĩ khác nhau.

Buồn có, vui có, mệt mỏi có, âu lo cũng có, và thậm chí có thể sẽ có những điều ghét nhau.

Nhưng các em biết không, đã là một tổ chức, đã là một cuộc chơi, phải có sự ganh đua và quyết tâm hết mình cho những giải thưởng, các em mới tạo dựng được cho mình một tinh thần đoàn kết đúng nghĩa, ... Có thể nhiều em sẽ nghĩ rằng tôi thiên vị, chỉ quan tâm đến 1, 2 tiểu trại nào đó mà bỏ bê các tiểu trại khác, nhưng tôi buộc phải làm vậy, bởi phải buông tay các em ra, các em mới trưởng thành hơn được.

Sau mỗi đợt trại, bản thân những người đi trước như tôi, sẽ phát hiện ra những thế hệ đàn em tiếp tục kế thừa chúng tôi. Vậy nên, tôi đành gửi xin lỗi đến các em, và mong các em thông cảm, hiểu cho chúng tôi.

Nhưng các em hãy nhớ rằng : "Đứng trên vai trò là một trại sinh, các em sẽ suy nghĩ khác với khi các em đứng vai trò là chúng tôi, bản thân chúng tôi mang một trách nhiệm lớn và phải dành hết những lo lắng quan tâm đến các em nhiều hơn những gì có thể nói ra".


Đi cắm trại, tôi mệt nhiều, lo âu nhiều, và thấm đượm cả những buồn bã ... Bởi bản thân mình không thể vui nếu không thể mang lại cho các em một không khí ấm áp vui tươi như một gia đình, không thể ngồi không mà nhìn các em tự quyết định sẽ phải như thế nào trong mỗi phần thi, mỗi công việc, không thể ngồi không mà chỉ tay năm ngón bắt các em thế này thế kia ... Đi cắm trại, giản đơn với tôi chỉ vì trách nhiệm ...

Nhưng các em đã cho tôi thấy là cho dù vẫn luôn có những bữa cơm thiếu thốn đồ ăn, có thể không nuốt nổi, có thể đói rã bụng, đau ê ẩm, có thể bị cách anh cách chị hành họ đủ trò, hành quân trò chơi lớn mệt mỏi và không thể đi nổi, thì các em vẫn vui, vẫn đứng dậy và tiếp tục tham gia hết tất cả những hạng mục trò chơi trong trại.

Tôi không có điều gì hơn, cảm ơn các em thôi thì chưa đủ, nhưng có lẽ nên viết ra đôi chút những cảm xúc của mình, để khi các em đọc, có thể một lúc nào đó, sẽ lại bồi hồi nhớ bâng quơ:

"đã có một Lê Hồng Phong như thế trong lòng mỗi chúng ta."

Một lần nữa, xin cảm ơn các em rất nhiều! Tôi yêu tất cả các em!



Cò ngố - 7/2011



PS : Cảm ơn em, không phải vì em đã đi cắm trại cùng anh do bị anh dụ dỗ, mà bởi vì em đã góp phần giúp anh hoàn thành tốt hơn vai trò trong BTC của mình. Đôi khi anh cũng chẳng hiểu nổi mình, nhưng anh thấy vui khi có em bên cạnh.
Photobucket Profile Quote Post
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Viết Cho Bạn Bè Tôi · Next Topic »
Photobucket

Xem tốt nhất trên các trình duyệt: Oprera, Mozilla Firefox, Google Chrome ở độ phân giải 1024 x 768 pixels
Vui lòng chờ giây lát ...

Cò ngố's blog
 photo 1111_zps3d03665e.jpg