Welcome Guest
[Log In]
[Register]
| Nhật ký du học ... | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Feb 22 2012, 09:09 PM (188 Views) | |
Cò Ngố
|
Feb 22 2012, 09:09 PM Post #1 |
|
Administrator
|
By : Avy Khi số ngày xa nhà của bạn đếm theo tuần, bạn vẫn cười mỗi lúc ai đó buông một câu chuyện hài về chuyện vắng người thân. Khi số ngày xa nhà của bạn tính bằng tháng, bạn sẽ khóc vào những đêm thật khuya, thở dài khi nghĩ về một thứ chỉ-có-tại-quê-nhà, đau đáu nhớ những người bạn yêu thương. Nhưng khi con số ấy trở thành năm, bạn từ bỏ thói quen so sánh cuộc sống mới với những gì xưa cũ, bạn không khóc khi nghĩ đến những kỷ niệm ngọt ngào, bạn chấp nhận trở thành một kẻ mới, với quá khứ nhập nhoạng phía sau lưng. Không, không phải bạn đang chối bỏ quá khứ, quay lưng với quê hương, hay phủ nhận kỷ niệm. Bạn chỉ đang làm cái cần được làm : Chấp nhận hiện thực. Và hậu quả là sẽ có những giây phút bất chợt, vừa trốn thoát khỏi guồng quay công việc bận rộn, bạn đột ngột nhớ, đột ngột thèm. Bạn sẽ gặp cái cảm xúc giật mình bồi hồi khi xe bus trượt ngang qua khu phố có tòa nhà cao tầng phẳng phiu trọc lóc như ở Việt Nam, vào một ngày trời mưa xám mù. Và những sườn đồi có hoa vàng, đất cao cao khiến mắt bạn nhìn lầm như Đà Lạt. Đột ngột đến, đột ngột đi. Và bạn ngẩn ngơ tiếc. Những buổi chiều nắng trong, bạn ngẩng đầu lên từ chồng bài vở cao ngất, liếc nhìn vẻ yên tĩnh của đường phố và thèm khờ khật một tiếng rao lanh lảnh. Chống cằm trên khung cửa sổ trắng, bạn đếm mãi những chiếc xe hơi xinh đẹp, hoàn hảo, và chợt thấy yêu xe máy Việt Nam mỏng manh, gan lì. Nỗi nhớ của bạn nhẹ như mây hồng, len lỏi vào từng góc kẽ của tim. Bạn biết nó ở đấy, nhưng bạn không biết làm gì để kéo nó ra, vùi nó đi. Nếu nhớ là day dứt, là dằng dặc, là mãnh liệt, như một ngọn lửa lớn hừng hực, sẽ dễ dàng hơn cho bạn để dập tắt nó. Các ngọn lửa lớn luôn tự kết liễu chính mình. Nhưng khi nhớ là cơn gió vi vu, là hương thơm thoang thoảng, là mây trôi, la ngọn lửa âm ỉ, bạn sẽ đứng đấy bất lực. Nó không đủ lớn để dập tắt, không đủ nhỏ để quên đi, và không nhất thiết là cay đắng hay ngọt ngào. Những nỗi nhớ rất nhẹ ấy, tôi không biết gọi tên chúng là gì. Có lẽ, là tình yêu mắc kẹt chăng? Có lẽ, là phản xạ tự nhiên của kẻ lữu hành xa quê hương chăng ? Bạn sẽ bắt gặp chính mình ngu ngơ hỏi cô bán hàng rằng: “Thế nào là cà phê Việt Nam?”, tay bạn chỉ chăm chăm vào tấm bảng treo tường. Cô ấy nhẹ nhàng trả lời: “Là cà phê Trung Nguyên, pha theo kiểu Việt Nam”. Và hai người cùng hiểu rằng, không phải kiểu Mỹ, kiểu châu Âu, kiểu Úc, mà là Việt Nam. Bạn trở thành kẻ mua hàng ngoan ngoãn, đổi order vội vàng từ cốc Cappuccino ngon lành sang ly cà phê Việt đậm đà. Đến thời điểm này, bạn đã vượt qua ngưỡng cửa khốc liệt của sự thèm thuồng phở vào mỗi buổi chiều Chủ nhật. Bạn ăn fast food, uống sữa, nhấm nháp cereal, gọi beefsteak thay cho bánh cuốn, và đặt hàng đồ ăn Mexico mang về thay cho bún thang. Nhưng vì bạn không dập tắt được ngọn lửa âm ỉ kia, vào một giây phút bất ngờ nó bùng lên trong tích tắc, và bạn thấy mình làm gỏi cuốn cho sinh nhật người bạn nước ngoài, đổ bánh xèo thay cho bữa tiệc barbecue định sẵn, và ôm gối nghĩ về phá lấu hay bột chiên. Đơn giản, bạn biết mình vẫn là người Việt Nam. Và đôi khi tivi ồn ào những bộ phim hay ho, bạn chỉ muốn, trong giây phút, nghe tiếng Thanh Bạch của chương trình Chuyện Nhỏ. Khi bước chân đến rạp theo lời mời gọi của Spider Men 3, bạn cũng lẳng lặng ghen tị với những ai đã xem Dòng máu anh hùng. Không phải ở chuyện chất lượng những gì trên màn ảnh, chỉ là chất lượng của tình yêu và nỗi nhớ. Bạn đã lặp lại điều đó đến lần thứ n lần cho những ai lầm tưởng bạn là người Hàn, Nhật, hay Trung Quốc. Bạn đã nói : Không, tôi là người Việt Nam, với nụ cười và niềm tự hào không chấm dứt. Bởi vị bạn biết, bởi vì những nổi nhớ rất nhẹ ấy đã nhắc, luôn luôn bạn thuộc về Việt Nam, là một phần máu thịt, và tâm hồn bạn cuộn tròn trong tâm hồn đất nước. Nhớ rất nhẹ, rất nhẹ bạn à. Nhưng tôi biết nó tha thiết như một nỗi nhớ thực sự vậy, và cứ thế âm ỉ theo ngày … tháng. |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Quà Tặng Từ Bạn Bè · Next Topic » |
| Theme: Cò Ngố | Track Topic · E-mail Topic |
1:49 AM Jul 11
|
Vui lòng chờ giây lát ...

Cò ngố's blog

Cò ngố's blog

Hosted for free by ZetaBoards · Privacy Policy


Cò Ngố


1:49 AM Jul 11