Welcome Guest
[Log In]
[Register]
| Câu chuyện về xứ hoa Anh Đào trong tôi | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Feb 22 2012, 09:17 PM (187 Views) | |
Cò Ngố
|
Feb 22 2012, 09:17 PM Post #1 |
|
Administrator
|
By : Molly Thanh Hằng Tôi biết về nước Nhật lần đầu tiên qua câu chuyện kể của bác Fujiko F. Fujio về năm bạn nhỏ trong cuốn truyện tranh Doraemon quen thuộc từ thời thơ ấu. Bạn cũng như tôi vốn yêu nước Nhật từ thuở đó. Cho đến bây giờ, tác phẩm ấy còn truyền mãi qua các thế hệ em nhỏ sau này. Nhật Bản – một đất nước kiên cường trong những cuộc tấn công lịch sử, trụ vững sau những cơn động đất kinh hoàng, kiên nhẫn không ngừng phục hồi sau những sự kiện chấn động toàn cầu. Và ngày hôm nay, nước Nhật đang tiếp tục thể hiện điều ấy. Làm người phải hướng đến cái tâm. Tôi đã học được rất nhiều bài học về cách sống và tình người từ đất nước mặt trời mọc sau một thảm họa kinh hoàng. Những người dân với gương mặt thất thểu, suy sụp cả về thể chất lẫn tinh thần vẫn đang nối đuôi nhau hàng dài chờ được liên lạc với người thân. Những dòng xe nối nhau hàng giờ bên một trạm cung cấp xăng, một trong những thứ nhiên liệu khan hiếm hiện nay ở nước Nhật. Tôi học được ý thức xếp hàng ngay cả trong cảnh hoảng loạn. Những nhóm người nương tựa nơi trường học, khu trung tâm sơ tán không quên dành ra một lối đi nhỏ bên cạnh mình. Tôi học được cách họ quan tâm những điều nhỏ nhoi trong cuộc sống. Bài học từ câu chuyện về một cậu bé và gói lương khô. Cậu bé đã không nhận cho riêng mình phần lương thực ít ỏi mà một người có tấm lòng nhân hậu dành tặng cho cậu. Cậu đã ôm bao lương khô đi thẳng lên chỗ những người đang phát thực phẩm, để bao lương khô vào thùng thực phẩm đang phân phát rồi quay lại xếp hàng. Cậu nói “Bởi vì còn có nhiều người chắc đói hơn con. Bỏ vào đó để các cô chú phát chung cho công bằng ạ”. Tôi học được tình yêu thương đồng loại từ một cậu bé chỉ mới 9 tuổi. Những người công nhân nhà máy điện hạt nhân, bất chấp tính mạng của mình mà ra tay cứu nhân loại. Đôi khi tôi chạnh buồn khi nghĩ về số phận của những con người ấy. Họ cũng giống ta, sinh ra đều có một cuộc sống trên cõi đời này. Nghĩ về đời người, mới thấy đó thật là những con người quả cảm. Số phận của mỗi con người, số phận của một đất nước, số phận của những thế hệ mai sau, Nhật Bản đều đã gánh lấy. Bạn có biết giữa những lo toan vất vả hiện giờ không của riêng ai ấy, vẫn có những người quản lý quan tâm hết mực đến nhân viên. Họ luôn xách tới ít bánh trái, hoa quả, nước uống mua trên đường đi, để mời mọi người, như một cách đáp lễ cho sự vất vả hơn thường ngày. Mà đây hoàn toàn là họ tự bỏ tiền túi. Chỉ là một hành động rất nhỏ, nhưng trước những tấm lòng như thế, nhân viên không cố gắng sao được. Không lời kêu ca, không lời phàn nàn, tất cả đều tự thân cố gắng. Tôi tin rằng, những gì xấu nhất đã qua và Nhật Bản, với lòng dũng cảm, tinh thần bền bỉ, kiên gan, hết lòng hỗ trợ lẫn nhau vốn có, sẽ nhanh chóng đứng lên trở lại sau thảm họa đau thương này. |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Quà Tặng Từ Bạn Bè · Next Topic » |
| Theme: Cò Ngố | Track Topic · E-mail Topic |
1:49 AM Jul 11
|
Vui lòng chờ giây lát ...

Cò ngố's blog

Cò ngố's blog

Hosted for free by ZetaBoards · Privacy Policy


Cò Ngố


1:49 AM Jul 11