Welcome Guest [Log In] [Register]


Photobucket
Gửi mẹ ... 29/11/2011
Topic Started: Feb 23 2012, 11:18 AM (237 Views)
Cò Ngố
Administrator

Nha Trang, 29/11/2011 - 1.03 AM

Gửi mẹ ...

Mẹ kính yêu ! Đây không phải là một lá thư con gửi để tâm sự và viết ra những nỗi niềm của một đứa con muốn bộc bạch những tâm tư, tình cảm của mình cho mẹ ... như bao lá thư chưa từng được gửi khác.

Hôm nay con viết cho mẹ, vì con nghĩ nếu một lúc nào đó, mẹ đọc được những dòng tâm sự này, mẹ sẽ hiểu con, cảm thông những điều con đã, đang và sẽ làm trong tương lai. Xin mẹ, hãy tự hào về con, mỉm cười và cho con một điểm tựa vững chắc nhất dù những cái con đang làm sẽ bị phần đông người khác nói này nói nọ.

Sáng nay, mẹ bảo con về những thông tin mẹ xem được trên tivi về nhóm đồng tính nam cùng với những nguy cơ lây nhiễm HIV cao hơn so với nhóm đối tượng khác. Mẹ đã nói, khuyên răng con như một tuyên bố hùng hồn rằng : " những thứ bệnh hoạn như thế rồi cũng sẽ chỉ mang lại mầm mống bệnh tật cho xã hội ... "

Con chỉ cười ... và nếu mẹ hỏi con có buồn không? Thì tất nhiên con có gì đâu mà buồn, vì nó có liên quan gì tới con đâu mà con phải buồn ...

Nhưng thực sự con trai mẹ cảm thấy buồn lắm, mẹ à ...

Mẹ biết không? Cái điều con trai mẹ đang làm, đang sống và cố gắng làm là đấu tranh cho những người đồng tính nam nói riêng, những đối tượng mại dâm nam có H, mại dâm nữ, nạn bạo hành trẻ em, nạn nạo phá thai ... Những vấn đề liên quan tới những con người gần như ở đáy tận cùng của xã hội.

Con đã cảm nhận được nỗi đau từ họ, con đã khóc khi họ chia sẻ về cuộc đời mình, con đã thấy sự ám ảnh cuộc đời từ đôi mắt họ, sự trống hoắc ... sự thờ ơ và cả cái nhìn đầy bi kịch. Họ thực sự, là những con người đáng thương hơn là bị xã hội kì thị mẹ ạ, nhưng chính vì những hiểu biết không đúng đắn, chính vì tình cảm con người không thể bao dung, không thể yêu và trân trọng những người như họ, ... nên cuộc sống đã đẩy họ vào những bước đường cùng của những bi kịch nối tiếp bi kịch.

Phần đông, họ buông xuôi, ... và số ít, con thấy họ vẫn mạnh mẽ sống, họ đấu tranh, làm lại đời mình và sống tốt hơn. Nhưng xã hội dường như đẩy họ ra xa một lần nữa. Trong đó có cả mẹ, cả bố và những người thân yêu xung quanh con.Con biết, mẹ đủ hiểu biết để cảm thông bao dung, mọi người quanh con cũng vậy, nhưng phải bao dung bằng cách nào? Hiểu và cảm thông chưa đủ, phải bằng cả tấm lòng và trái tim nữa mẹ à !...

Con hiểu cảm giác của mẹ khi ghê sợ những người như thế. Bởi trước đây con cũng thế. Nhưng có bao giờ mẹ tự hỏi, tại sao một người làm đĩ phải chấp nhận làm như thế chưa? Hay tại sao một người đồng tính nam có H là do họ làm trai bao mà bị hay vì những nguyên nhân nào khác ... Tại sao một người mẹ 15 tuổi phải chấp nhận làm đĩ nuôi con ... Tại sao và tại sao ?

Không phải ai cũng có cái nhìn bao dung về điều đó, con thấy trong thực tế những chuyến đi, những công việc con làm, và con nghe từ nhiều người. Một vị bác sĩ đã nói với con : "đồng tính là bệnh đấy" mặc dù nó hoàn toàn tự nhiên và đáng lý ra câu nói đó không nên xuất phát từ một người đã có hiểu biết. Hay như nhỏ bạn thân của con, khi con đề cập với nó nhóm đối tượng có H, chính sự sợ hãi của nó đã giúp con hiểu ra : không phải ai cũng đủ bao dung để coi những người như thế không khác biệt và cần được tôn trọng ...

Con nhớ cái cảm giác lần đầu tiên chăm sóc 1 người đã chuyển sang giao đoạn AIDS, ... con sợ lắm, sao lại không sợ khi căn bệnh chết người đó có thể lây sang mình, ... mặc dù điều đó khó xảy ra nếu con biết tự bảo vệ mình. Nhưng chính cảm giác sợ hãi, kì thị của lần đầu tiên đó, cũng đã từng khiến con hiểu cảm giác của phần đông người nghĩ về những nhóm đối tượng như thế là có lý do thôi.

Chết thì ai chẳng sợ, và người có H họ nhìn nhận cái chết thật sự rõ ràng tích cực. Con đã từng khóc rất nhiều khi người con yêu thương có H. Con khóc với nỗi đau của họ mặc dù biết họ mạnh mẽ hơn con biết bao nhiêu. Nhưng khi vượt qua cú sốc đó, con nhận ra rằng : việc biết được cái chết của mình cũng là một cái hay, mình sẽ sống xứng đáng hơn từng ngày và trân trọng những gì đang có ...


Vậy tại sao lại xem những người như thế là 1 căn bệnh ... Mà sao không xem họ là những người may mắn vì đã biết trước được cái chết sẽ đến với mình khi nào mà thôi, như thế không tốt hơn sao hả mẹ? Sao cứ lại nghĩ có H là mọi thứ đã chấm hết, sao luôn nghĩ đồng tính là bệnh hoạn, mại dâm đĩ điếm là những người chã ra gì, một đứa trẻ có thai là vì quan hệ lăng nhăng và đáng bị phê phán, lên án ...


Xã hội Việt Nam mình rất quan tâm và yêu thương lẫn nhau, chính mẹ cũng dạy cho con tình yêu thương đối với người, với đời ... Vậy tại sao những định khiến tầm thường, cổ hữu kia làm con người ta xa nhau hơn, ... làm cho những con người ở đáy tận cùng xã hội càng thu mình lại và họ chờ đợi số phận đẩy đưa không chủ đích ...

Con trai mẹ đang làm những điều mà con biết rằng bạn bè sẽ chửi, thậm chí có đứa không hiểu sẽ nói con này nọ, xa lánh, kì thị con như cái cách con cảm nhận sự kì thì từ xã hội đối với những con người kém may mắn con đã từng tiếp xúc.Nhưng con trai của mẹ chỉ mong dù thế nào, mẹ cũng sẽ ủng hộ và tự hào những điều con làm, mẹ nhé !

Mẹ biết đấy, dù thế nào, con cũng yêu mẹ rất nhiều !


Cò ngố
Photobucket Profile Quote Post
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Khoảng Lặng Riêng Tư · Next Topic »
Photobucket

Xem tốt nhất trên các trình duyệt: Oprera, Mozilla Firefox, Google Chrome ở độ phân giải 1024 x 768 pixels
Vui lòng chờ giây lát ...

Cò ngố's blog
 photo 1111_zps3d03665e.jpg