Welcome Guest
[Log In]
[Register]
| Viết cho Trung thu xa nhà - Cho sinh nhật mẹ | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Feb 23 2012, 11:31 AM (195 Views) | |
Cò Ngố
|
Feb 23 2012, 11:31 AM Post #1 |
|
Administrator
|
Một bài viết trước sinh nhật mẹ - 19/9/2011 Sài Gòn một đêm lãng đãng ... 22/11/2011 ... Chiều nay mẹ điện thoại cho con, hỏi thăm nhiều thứ ... Chẳng hiểu sao con lại tức tối và bực bội ... Sau lúc đó, con đã thấy áy náy quá, muốn viết vài lời cho mẹ, nhưng những gì viết cho mẹ dường như quá nhiều, thế nên con chẳng dám viết nữa, đọc lại bài viết cũ, con chợt cay mắt ... Mẹ ơi ! Con xin lỗi ! ... Viết cho Trung thu xa nhà - Viết cho sinh nhật mẹ Sài Gòn chẳng bao giờ rõ ràng thời tiết cả. Hôm nay thì nắng đấy, nhưng có khi mai lại mưa tầm tã. Có những buổi sáng nắng chói chang rực rỡ, thì chiều đến lại ầm ầm mưa ào ạt như trút nước đến tận tối khuya. Thời tiết như thế này, cứ dở dở ương ương khiến một người yêu mưa như con cũng đâm chán nản và chẳng buồn buông cảm xúc của mình cho nó nữa. Mẹ ạ, con nhớ mẹ từng nói với con là con sinh ra vào một ngày tháng tư đầy nắng, ngày con sinh ra đời cũng là ngày mẹ hạnh phúc nhiều nhất, mà cho đến tận bây giờ con vẫn chưa làm được điều gì để thay thế niềm hạnh phúc đó trong lòng mẹ, con trai mẹ hư quá mẹ nhỉ ? Con nói ra như thế này thì chỉ phần nào an ủi mình thôi, chứ con biết, ... con chẳng thể nào làm tốt hơn bất cứ điều gì khiến mẹ tự hào vì còn cả. Vậy mà 22 năm qua, mẹ cũng nhiều lần tự hào về thằng con trai bất tài kém cỏi của mẹ đó chứ : ... Năm con học lớp 5, một ngày cũng chẳng rõ ràng lắm trong ký ức con nữa, chỉ nhớ rằng khi con nhận được tin từ cô Liên là con đậu học sinh giỏi cấp thành phố, con đã háo hức đến nỗi quen cả việc phải học hôm đó. Và con nhớ rằng khi mẹ đón con ở trường, điều đầu tiên con nhìn thấy mẹ, là con thốt to lên : " Mẹ ơi, con đậu học sinh giỏi thành phố rồi, mẹ phải cho con tiền mua truyện đô rê mon đó nhé ! ". Ấy thế mà cho đến tận bây giờ, ký ức sung sướng đó con quên sạch, còn nụ cười và ánh mắt mẹ lúc ấy, chẳng một phút nào con quên. Con đã thấy mẹ chợt ứa nước mắt và một ánh nhìn thoáng vẻ tự hào vì con. Đó là điều duy nhất mà cho đến tận bây giờ, thằng con trai hư đốn của mẹ chưa từng làm được cho mẹ đến lần thứ 2. ... Con nhớ ngày con đậu thứ 13 trong danh sách học sinh lớp chuyên Toán trường cấp 2 Nguyễn Hiền. Con bảo mẹ số 13 không đẹp. Mẹ chỉ cười và nói với con rằng : " Với mẹ con số ấy rất đẹp, vì con trai mẹ đã thực sự cố gắng bằng chính nỗ lực của mình ". Rồi 4 năm cấp 2, và suốt 9 năm liền con luôn đạt học sinh giỏi, trụ vững trong cái lớp chọn toán đó, mẹ đã tự hào về con biết bao nhiêu, phải không mẹ ? Nhưng con biết, mẹ nuôi dưỡng cho con những ước mơ và hoài bão lớn, vậy nên mỗi khi con tự mãn và tự cao với bản thân, mẹ nghiêm khắc đến nỗi giận dữ và chê bai con không tiếc lời, mặc dù con biết mẹ cũng đau lòng lắm và đáng lý ra mẹ có quyền tự hào về con trai mẹ đã làm được hơn bao đứa con khác của đồng nghiệp, nơi công ty mẹ. Bởi mẹ lo ngại một sự vấp ngã từ phía con với cái tính ấy, vì con chưa đủ sức chống chọi lại những điều quá đỗi khắc nghiệt của cuộc sống này. Và rồi con vấp ngã thiệt, ... vấp ngã đau đớn với cái tính tự cao của mình, 3 năm cấp 3 với con thật sự là một nỗi ám ảnh đến khủng khiếp ... Dường như đã có một phép mầu kì lạ giúp con vượt qua được những ngày tháng ấy. Nhờ thế mà con học được cách mạnh mẽ hơn, lạc quan hơn, cứng rắn hơn và sống biết khiêm tốn hơn. Những tháng ngày trong quá khứ đó qua đi, con để lại quá nhiều trong mẹ những giọt nước mắt. Dù ít hay nhiều qua năm tháng thì đó cũng đã từng là nỗi đau và sự khờ dại của thằng con này dành cho mẹ. Con không dám nói rằng con ân hận, vì bài học đầu đời đến với con cay đắng quá, nếu con ân hận, thì bản thân con tự phản bội niềm tin của chính mình rồi, thế nên đến tận bây giờ, con vẫn chưa bao giờ nghĩ rằng con sai cả ... Mẹ ơi con xin lỗi ! Ông ngoại bảo mẹ là đứa cứng đầu, có lẽ con di truyền điều đó từ mẹ, thế nên con trai mẹ cũng có quá nhiều tính cách của mẹ : cứng đầu, thích làm một mình, tự đứng lên và không cần ai giúp đỡ ... Bởi thế mà con ghét ai nhìn thấu tâm can con như mẹ lắm, vì như thế họ sẽ thấy được sự yếu đuối trong con. Mà thôi, ... quá khứ đã qua rồi, ... nhắc lại làm gì cho đau lòng phải không mẹ, dẫu biết rằng lòng mẹ vẫn luôn thứ tha cho con mọi lỗi lầm, nhưng đôi lúc nghĩ ngợi về nó con chạnh buồn. ... Chẳng hiểu sao đêm nay con lại viết lan man như vậy nữa? Tự nhiên muốn trách than mình, rồi lại đâm ra nhớ mẹ, rồi lại cảm giác bất lực : vì con vô dụng quá, đến tận bây giờ con cũng chẳng làm được gì hơn cho mẹ, 22 tuổi đầu rồi mà mẹ vẫn cứ khổ vì con, vẫn cứ nhắc nhở con từng ly từng tí, từng chút một như lúc con còn bé (mặc dù đôi lúc con khó chịu vì điều đó). Nhưng cuộc sống tự lập 4 năm trời ở nơi đất khách quê người, càng khiến con thấm thía hơn bữa cơm gia đình, có ba, có mẹ, có em bên cạnh. ... Còn ít ngày nữa là đến Trung Thu rồi. Và con lại xa nhà. 4 năm rồi mẹ ơi - 4 năm quá dài đủ để thèm cảm giác đêm Trung Thu như lúc bé, đợi chờ mẹ đi làm về rồi mua cho con món bánh "bía" mà con thích, bởi con chẳng thích ăn bánh Trung Thu. Hay lại được mẹ chở đi khắp chợ Đầm tìm mua "ốc nhảy" cho con vì ngày rằm Trung Thu ít ai bán lắm. Giờ con lớn khôn ... ... Muốn nhõng nhẽo cũng không được ... ... Có tiền trong tay thì có thể ăn bao nhiêu ốc mà chẳng được ... Nhưng sao nó không ngon ngọt như lúc bé mẹ vẫn hay mua cho con, mẹ nhỉ ? ...Mẹ kính yêu ! Năm nào cũng vậy, cứ hễ đến Trung Thu là con biết mẹ con lại sắp thêm 1 tuổi. 3 năm rồi, nếu không gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật mẹ thì con cũng viết cho mẹ một cái entry dài để kể về những kỷ niệm và lời cảm ơn mẹ của con. Nhưng viết bao nhiêu cho đủ hả mẹ, thôi thì cứ giữ mãi trong tim con vậy. Vậy là mẹ của con lại sắp thêm 1 tuổi. Nghĩa là thêm một nỗi muộn phiền, thêm một nỗi cô đơn, thêm một nỗi âu lo ... Viết đến đây con lại ứa nước mắt nữa rồi. Vì bỗng con nghĩ đến thằng bạn con, như thằng Vinh, thằng Tuấn, thằng Trí Anh ... tụi nó đã chẳng còn mẹ trên đời ... Có muốn chúc mừng đến mẹ lời chúc mừng sinh nhật cũng không được, vậy mà con trai mẹ lớn đến 22 tuổi đầu rồi vẫn chẳng làm được gì hơn cho mẹ trong ngày sinh nhật ngoài những entry chẳng bao giờ dám gửi cùng những tin nhắn điện thoại vô tri những con chữ. Mẹ của con ơi, ... chưa bao giờ trong cuộc đời này, con cảm thấy ân hận vì việc con là con của mẹ cả. Con luôn tự hào về mẹ, luôn hạnh phúc khi nghĩ đến những gì mẹ đã dành cho con. Sẽ chẳng có một người mẹ thứ hai nào trên đời dành cho con tình yêu thương tốt hơn mẹ cả. Mẹ của con sắp thêm một tuổi mới ! ... Con chỉ dám nói rằng con chúc mẹ sẽ lại tiếp tục nhận những lời chúc từ thằng con trai hư đốn này những lời chúc mừng sinh nhật cho những năm sau và cả ngàn năm sau đó nữa. Con trai yêu mẹ, yêu từ lúc chưa hình thành đến mãi tận ngàn năm sau !Chúc mẹ của con sinh nhật vui vẻ, mặc dù con biết với mẹ, ngày hôm đó cũng chỉ là một ngày quá đỗi bình thường như bao ngày khác. Nhưng 20/9/1965, một ngày đặc biệt và một người mẹ đặc biệt và vĩ đại là bà ngoại đã sinh mẹ ra trên cõi đời này, để sau gần 24 năm nữa, con được chào đời và mãi 22 năm sau này, con lại được đón nhận sự yêu thương từng phút, từng giờ, từng tháng năm pha sương bụi trần của mẹ ... Con yêu mẹ nhiều lắm ! Cò ngố Edited by Cò Ngố, Feb 23 2012, 11:32 AM.
|
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Khoảng Lặng Riêng Tư · Next Topic » |
| Theme: Cò Ngố | Track Topic · E-mail Topic |
8:16 PM Jul 11
|
Vui lòng chờ giây lát ...

Cò ngố's blog

Cò ngố's blog

Hosted for free by ZetaBoards · Privacy Policy


Cò Ngố


8:16 PM Jul 11