Welcome Guest
[Log In]
[Register]
| Nơi mưa ... và ký ức | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Feb 23 2012, 11:38 AM (188 Views) | |
Cò Ngố
|
Feb 23 2012, 11:38 AM Post #1 |
|
Administrator
|
By : Nguyễn Quế Trân Em mở cửa kính, lao vào như cơn gió. Mang theo cái ướt át của cơn mưa chiều, em lướt qua tôi... Chẳng buồn gỡ mớ tóc rối vì ướt nuớc, em cuộn tròn vào một góc nhỏ, và rồi... em đưa đôi mắt bình thản nhìn ra phía xa ô cửa kính... Nghĩ gì thế em? Ngoài kia, mưa lao xao buồn. Ngoài kia, mớ dây leo đang run rẩy nép mình vào bức tường màu tím sẫm. Ngoài kia, phố đã vắng người. ... Thỉnh thoảng, vào một khắc ngắn ngủi giữa bộn bề mộng ảo, tôi thấy em thở dài, đôi vai nhỏ run lên, dù đôi mắt vẫn bình thản một cách lạ kì, em vẫn đang nhìn vào vô định ... Em luôn xuất hiện vào những chiều mưa, với dáng vẻ cô độc và uớt át, ngồi cố định một chỗ, nhìn vô định vào không trung. Tôi tự hỏi, đôi mắt bình thản ấy có nhìn thấy tôi không? Em đang nghĩ gì? Hay em đang chờ đợi điều gì ? Tôi tìm thấy em trong một chiều Nha Trang rả rích buồn, để rồi từ đó tim tôi lại rung lên từng hồi day dứt mỗi khi nhìn thấy em. Em như nét chấm phá diệu kì cho bức tranh mưa ảm đạm, em là nốt trầm tuyệt đẹp của bản hợp xướng ngày mưa ... ... Em biết không, tôi đã đánh mất niềm tin vào quá nhiều thứ, tôi sợ hãi con người. Họ cười nói với tôi, họ quan tâm đến tôi và rồi họ nhanh chóng đẩy tôi vào những câu chuyện phiếm chỉ để mua vui. Tôi sợ hãi cái gọi là "bạn bè", tôi sợ hãi cái cách mà con người ta vẫn thường bảo nhau : không có tiền thì không có bạn. Đến bây giờ, tôi không hiểu mình còn đủ can đảm để tin vào những điều phù du ấy nữa không? Mỗi chiều, tôi đến đây, cho phép mình ngập ngụa trong bộn bề công việc, cho phép mình trốn khỏi cái thế giới tầm thường và độc ác ngoài kia, chỉ một thoáng nhưng cũng đủ để hồn mình yên ả. Ừ, em cứ cười tôi đi, vì tôi chỉ là một kẻ nhát gan gàn dở, vì tôi chỉ là kẻ trốn chạy ... Em à, tôi không thích những cơn mưa, nó luôn làm tôi cảm thấy buồn bã và cô độc, nhưng tôi lại có thể ngồi hàng giờ liền chỉ để ngắm những hạt nước nhỏ bé rơi xuống, chỉ để nhìn những hàng cây già nua ủ rũ lay lắt buồn, chỉ để nhâm nhi tách cà phê thơm nồng ... Tôi tự cho như thế đã là hạnh phúc. Tôi gàn dở thật, em nhỉ? Từ khi gặp em, tôi đã biết có một cảm xúc rất khác, hạnh phúc hơn cả từ hạnh phúc. Ước gì, đôi mắt bình thản ấy nhìn thấy tôi, ước gì, tôi biết những nghĩ suy trong em, ước gì ..., em là của tôi. Tôi chưa bao giờ tin vào tình yêu sét đánh hết em à, đơn giản vì cái gì đến quá nhanh thì sẽ mau tan vỡ, đơn giản vì tôi không đủ can đảm để đặt niềm tin vào bất cứ điều gì trên thế gian này, đơn giản vì ..., tôi chưa gặp em. ... Gác lại những bận bịu của đời thường, tôi chọn cho mình một bông hoa mang màu của nắng và đợi chờ... Tôi sẽ ngồi nơi góc nhỏ em vẫn thường đến, nhìn theo hướng em vẫn thường nhìn ... Phía xa ô cửa kính, trời vẫn đang đổ mưa. Ngoài kia, mớ dây leo lơ đễnh tựa mình vào bức tường màu tím sẫm. Ngoài kia, phố lung linh ánh đèn. Em mở cửa kính, lao vào như cơn gió, mang theo cái ướt át của cơn mưa chiều. Sài Gòn - 4. PM - 23/11/2011 |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · Quà Tặng Từ Bạn Bè · Next Topic » |
| Theme: Cò Ngố | Track Topic · E-mail Topic |
1:49 AM Jul 11
|
Vui lòng chờ giây lát ...

Cò ngố's blog

Cò ngố's blog

Hosted for free by ZetaBoards · Privacy Policy


Cò Ngố


1:49 AM Jul 11