| Welcome to K50ÐB Home. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| Tôi học cách không sợ ma . | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: Dec 14 2006, 10:11 PM (3,324 Views) | |
| hemometal | Dec 14 2006, 10:11 PM Post #1 |
|
Thiếu úy
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Không biết mọi người thế nào chứ hồi nhỏ thay vì kể chuyện cổ tích cho tôi nghe,thì mẹ tôi toàn kể chuyện ma.Mà mẹ tôi đã kể chuyện thì như thật, giọng có tone, thêm vào đó bác tôi thỉnh thoảng sang chơi lại phụ thêm vài chuyện cho có chị có em. NGhe những câu chuyện như vậy khi bạn còn ít tuổi thì không sợ mới là chuyện lạ.(bây giờ tôi vẫn còn nhớ vài chuyện ) Cứ như vậy tôi luôn tin là có ma, có thể nói là cực sợ, đi qua những chỗ tối thì chỉ có mà chạy cho thật nhanh. Bực nhất thỉnh thoảng buổi tối ông anh trai lại hay hù ma làm tôi đứng hết cả tim, không làm ăn được gì. Ngủ thì chắc chắn khôgn dám ngủ một mình rồi. Cho Đến khoảng lúc học lớp 4 hay 5 gì đó, tôi quyết tâm vượt qua sự sợ hãi chết tiệt đó bằng cách tham gia trò chơi do các anh lớn trong xóm tổ chức: đi dạo trong nghĩa trang. Trò chơi cũng đơn giản; bạn chỉ cần đi vô nghĩa trang vào buổi tối lấy đồ mà đã được đặt trong đó vào buổi sáng rồi đi ra, hơn nữa nói là nghĩa trang nhưng thực chất chỉ có khoảng gần 20 ngôi mộ. Tối hôm đó sau khi đã lên dây cót tinh thần, tôi đi cũng mọi người ra nghĩa trang. Phấn khởi, tối như ma làm, mùa hè mà lại thấy cứ lành lạnh. Thằng tôi cầm chiếc đèn pin đi vô từng bước. Mắt liếc ngang liếc dọc, nhìn hết ngôi mộ này đến ngôi mộ kia,đường thì cứ theo chỉ dẫn mà đi. Lần mò mãi cuối cùng cũng thấy đồ minh cần lấy. Phấn khởi quá. Thế là cứ thế mà chạy ra. Ra đến nơi rồi mà Tim thì vẫn đập liên hồi. Nhìn thấy mọi người bên ngoài lúc này phấn khởi quá. Quay nhìn lại nghĩa trang thấy bây giờ sao nó bình thường, đơn giản chỉ là những ngôi mộ . Vậy là Từ đó tôi cũng không còn sợ ma nữa, ông anh trai mấylần có thử hù ma nhưng không được rồi cũgn chán. Có lẽ đây cũng là một trong những kỉ niệm mà tôi nhớ nhất. Tôi đã vượt qua nỗi sợ ma của chính mình như vậy, đối mặt với chính nó. Thực ra chỉ có nỗi sợ chính bản thân mình mà thôi, có điều bạn có vượt qua được hay không. |
| Tôi muốn đi hết cả trái đất này để ngắm nhìn thế giới qua con mắt của chính mình, cảm nhận và thưởng thức nó cho đến khi tôi còn có thể | |
![]() |
|
| oNGia | Dec 14 2006, 10:58 PM Post #2 |
|
Hạ sĩ quan
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Mày làm tao nhớ cái trò : đêm trung thu dẫn bọn trẻ con trong xóm đến bãi tham ma, sau đó mấy thằng lớn chạy hết, để lại mấy đứa nhỏ khóc vãi ... ra quần, hơi ác 1 tí nhưng mà vui . Nói đùa vậy thôi, chứ phải công nhận đó là một bài học cho cả cuộc đời...Rất tiếc là tao vẫn chưa thể vượt qua được chính bản thân mình....Thật hổ thẹn. |
| .......i'm shining like the candle in the dark...... | |
![]() |
|
| BDT | Dec 15 2006, 02:55 AM Post #3 |
![]()
Thiếu úy
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Đọc bài của mày mà tao nhớ đến tao quá.Tao cũng đã học cách không sơ ma bằng cách hơi khác mày 1 tí.Đấy là hồi tao học lớp 6.Trước đó cứ đi ngủ là tao phải nằm cạnh papa hoặc mama cho đỡ sợ.Nhưng từ hồi bắt đầu lên lớp 6 thì mama tao bảo tao lớn zồi phải ra ngủ riêng.Thế là đêm đâu tiên ngủ riêng của tao bắt đầu.Lúc đầu tao cũng sỡ vãi ... cả ra quần nhưng rồi tao lại nhớ đến lời mẹ tao nói là tao đã lớn.Tao nghĩ "mình lớn rồi sợ quái j ma", và tao cứ cố gắng nghĩ rằng trên đời này không có ma,tao trằn trọc,quay trái quay phải,đứng lên rồi lại nằm xuống.Rồi tao thấy khát.Tao ngủ trên tầng 3 mà muốn uống nước thì phải xuống tầng 1.Tao đấu tranh tư tưởng mãi rồi cơn khát bắt tao phải liều mạng.Tao rón rén lần mò bước từng bứơc dọc cầu thang trong bóng tối.Từng bước,từng bước.Cứ mỗi lần có tiếng động j đó tao lại giật mình,mặt tái mét,mắt đảo như rang lạc Và rồi sau 15' lần mò tao cũng mò xuống đc đến chỗ có nước uống.Khi uống được ngụm nước đầu tiên tao bắt đầu lấy lại tinh thần.Tao băt đầu tin rằng trên đời chẳng có ma.Và tao lại lên giường nằm.Mặc dù lúc đầu còn hơi run nhưng mà cơn buồn ngủ kéo đến và tao ngủ lúc nào không hay.Bắt đầu từ đêm hôm sau tao đã không còn sợ ma nữa.Thật là sung sướng.Nhưng mà dù cho tao đã từng vượt qua nỗi sợ ma thì đến bây giờ tao vẫn chưa tin là tao có thể vượt qua được chính mình
|
Dòng đời xô đẩy
| |
![]() |
|
| Holy Ngao | Dec 15 2006, 08:17 AM Post #4 |
|
Thiếu tá
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Hồi nhỏ thì đứa nào chả sợ ma, Ngao nhớ hồi đó sang nhà ông chú xem bộ phim " Xác chết biết đi ", ối giời thế là 3-4 tháng trời không ngủ ngon, cứ nằm nghĩ về cảnh con ma nó đứng bên cạnh giường mình, người toàn giun lổm ngổm, mắt lồi ra, răng nhọn hoắt, nó cắn cổ mình chảy máu thì sao huhu . Thế rồi chả hiểu sao sau 3-4 tháng tự nhiên lại hết, từ hồi đó đến giờ chả sợ ma nữa, thế mới hay.
|
|
| |
![]() |
|
| dhl | Dec 15 2006, 10:42 AM Post #5 |
|
Trung úy
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Thỉnh thoảng mới thấy hemometal post một bài sang mục khác! Ai mà chẳng từng sợ ma. Hồi bé, cứ lúc nào ra khỏi nhà thì y như rằng trong đầu dhl luôn có cảm giác là có con ma đang đi ngay đằng sau, chỉ dám cắm đầu đi thẳng, có bao giờ dám nhìn lại đằng sau đâu, lúc đấy ai mà gọi thì chắc khóc thét mất jờ nghĩ lại vẫn còn thấy sởn gai ốc đây nè! Rồi cũng chẳng biết đến lúc nào tự dưng lại hết sợ ma!
|
|
Con mèo mà trèo cây cau Hỏi thãm chú chuột ði ðâu vắng nhà Chú chuột ði chợ ðằng xa Em là cô chuột mời anh vào nhà !^_^
| |
![]() |
|
| Holy Ngao | Dec 15 2006, 10:59 AM Post #6 |
|
Thiếu tá
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Thế hả để hôm nào rình rình dọa dhl thử xem xem hết sợ chưa, hehe, khoái nhất là chọc người khác
|
|
| |
![]() |
|
| Huyx | Dec 15 2006, 12:10 PM Post #7 |
|
Tổng tư lệnh lục quân
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Về nghe chuyện ma của Nguyễn Ngọc Ngạn ấy, hết sợ ma ngay. "Đêm hôm đó, Đào về nhà, hắn rất là buồn vì chiều nay đánh con lô 89 nó lại về con 90" |
![]() |
|
| oNGia | Dec 15 2006, 11:20 PM Post #8 |
|
Hạ sĩ quan
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Làm sao mà ức chế bằng đánh 77, 79 nó lại về 78 3 nháy =)) =)) . Ma là một nỗi ám ảnh không có thật, con người tự tượng ra nó để rồi tự sợ nó, đấy là một lỗi mà người ta rất hay măc trong cuộc đời. Hãy để tâm hồn trong sáng + mạnh mẽ, sẽ chẳng có cái gi` đáng sợ nữa........kể cả bản thân mình . |
| .......i'm shining like the candle in the dark...... | |
![]() |
|
| Giangbi | Dec 19 2006, 11:56 PM Post #9 |
|
Hạ sĩ quan
![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Tao không sợ ma Nhưng tao sợ sâu róm :(. Mà lạ nhất là hồi bé thì không sợ, nhưng tự nhiên lớn lên lại sơ. Chẳng biết phải làm thế nào.
|
![]() Chúng nó quay trộm mình kìa | |
![]() |
|
| Holy Ngao | Dec 20 2006, 08:33 AM Post #10 |
|
Thiếu tá
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
=)) to như con tịnh lại sợ con sâu róm bé tý, Ngao chỉ sợ mỗi rắn thui :( , nhà có 1 bình rượu rắn mà cứ lúc nào bố Ngao mang ra là ù té chạy, trông sợ bỏ xừ, lỡ nó chưa chết nó cắn cho 1 phát thì
|
|
| |
![]() |
|
| dhl | Dec 20 2006, 11:41 AM Post #11 |
|
Trung úy
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Chuyện của ngọc ngạn ah? Nghe suốt mà có thấy j đâu! Ah, Giang bi ơi, cậu chưa biết hồi trước tớ nuôi sâu róm ah? Sâu róm dễ thương lém, không có j phải sợ đâu!
|
|
Con mèo mà trèo cây cau Hỏi thãm chú chuột ði ðâu vắng nhà Chú chuột ði chợ ðằng xa Em là cô chuột mời anh vào nhà !^_^
| |
![]() |
|
| Giangbi | Dec 20 2006, 09:22 PM Post #12 |
|
Hạ sĩ quan
![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Thế nào gọi là dễ thương . Chỉ nhìn thôi đã thấy ghê rồi :(. hix mà lần đầu tiên nghe nói có người nuôi sâu róm đấy.
|
![]() Chúng nó quay trộm mình kìa | |
![]() |
|
| dhl | Dec 22 2006, 10:23 AM Post #13 |
|
Trung úy
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Sâu róm cũng là một loài côn trùng(tuy là có hại) đầy mầu sắc đấy chứ! Càng nhìn sẽ càng thấy đẹp! Giang cứ thử ngắm kỹ mà xem, đảm bảo sẽ thích, biết đâu sau đó lại chuyển wa nuôi sâu róm, lúc ấy tớ chuyền kinh nghiệm cho! Ah, Ngao ơi, đừng hòng doạ ma dhl, giờ hết sợ ma rùi!!!
|
|
Con mèo mà trèo cây cau Hỏi thãm chú chuột ði ðâu vắng nhà Chú chuột ði chợ ðằng xa Em là cô chuột mời anh vào nhà !^_^
| |
![]() |
|
| Holy Ngao | Dec 22 2006, 11:20 AM Post #14 |
|
Thiếu tá
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
Hehe đừng có thách Ngao, chỉ sợ lúc đó dọa xong rồi lại sợ quá khéo lại thì chít Ngao ( không phải cái vấn đề bậy bạ đâu nhé cái khác cơ )
|
|
| |
![]() |
|
| dhl | Dec 22 2006, 10:18 PM Post #15 |
|
Trung úy
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
dhl thách Ngao đấy!!! Chưa có ai doạ làm dhl sợ đâu! Ma chỉ là trong ý thức mỗi người thui! Nghĩ là mình sợ ma thì sẽ sợ còn không nghĩ thì không sợ!
|
|
Con mèo mà trèo cây cau Hỏi thãm chú chuột ði ðâu vắng nhà Chú chuột ði chợ ðằng xa Em là cô chuột mời anh vào nhà !^_^
| |
![]() |
|
| Holy Ngao | Dec 22 2006, 11:15 PM Post #16 |
|
Thiếu tá
![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]() ![]()
|
hìhì, đêm hum khuya khoắt tự nhiên có cái mặt ma + thêm đèn pin rọi vào, đến Ngao còn ghê chứ đừng nói là dhl, cứ chờ xem, kiểu gì Ngao cũng dọa được
|
|
| |
![]() |
|
| « Previous Topic · Nghệ thuật sống · Next Topic » |





![]](http://z5.ifrm.com/static/1/pip_r.png)




nhưng rồi tao lại nhớ đến lời mẹ tao nói là tao đã lớn.Tao nghĩ "mình lớn rồi sợ quái j ma", và tao cứ cố gắng nghĩ rằng trên đời này không có ma,tao trằn trọc,quay trái quay phải,đứng lên rồi lại nằm xuống.Rồi tao thấy khát.Tao ngủ trên tầng 3 mà muốn uống nước thì phải xuống tầng 1.Tao đấu tranh tư tưởng mãi rồi cơn khát bắt tao phải liều mạng.Tao rón rén lần mò bước từng bứơc dọc cầu thang trong bóng tối.Từng bước,từng bước.Cứ mỗi lần có tiếng động j đó tao lại giật mình,mặt tái mét,mắt đảo như rang lạc
Và rồi sau 15' lần mò tao cũng mò xuống đc đến chỗ có nước uống.Khi uống được ngụm nước đầu tiên tao bắt đầu lấy lại tinh thần.Tao băt đầu tin rằng trên đời chẳng có ma.Và tao lại lên giường nằm.Mặc dù lúc đầu còn hơi run nhưng mà cơn buồn ngủ kéo đến và tao ngủ lúc nào không hay.Bắt đầu từ đêm hôm sau tao đã không còn sợ ma nữa.Thật là sung sướng.Nhưng mà dù cho tao đã từng vượt qua nỗi sợ ma thì đến bây giờ tao vẫn chưa tin là tao có thể vượt qua được chính mình
. Thế rồi chả hiểu sao sau 3-4 tháng tự nhiên lại hết, từ hồi đó đến giờ chả sợ ma nữa, thế mới hay.
Rồi cũng chẳng biết đến lúc nào tự dưng lại hết sợ ma!
Chẳng biết phải làm thế nào.

Sâu róm dễ thương lém, không có j phải sợ đâu!
Thế nào gọi là dễ thương
. Chỉ nhìn thôi đã thấy ghê rồi :(. hix mà lần đầu tiên nghe nói có người nuôi sâu róm đấy.
thì chít Ngao ( không phải cái vấn đề bậy bạ đâu nhé cái khác cơ
3:51 PM Jul 11