Welcome Guest [Log In] [Register]


Welcome to K50ĐB Home. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Món quà vô giá; BDT sưu tập
Topic Started: Dec 17 2006, 01:45 AM (275 Views)
BDT
Member Avatar
Thiếu úy
[ *  *  *  *  * ]
:xinchao: :xinchao: :xinchao:

Paul là một trong những học sinh tôi quư nhất, nhưng lại không phải là một trong những học tṛ giỏi của tôi. Một ngày nọ, Paul bước vào pḥng tôi và hỏi:

"Thưa thầy, câu nói mà thầy ghi trên bảng tin có đúng hay không ạ? Hay thầy viết ra chỉ v́ nó nghe có vẻ bóng bẩy".

"Câu nói nào?", tôi hỏi lại mà không rời mắt khỏi chiếc bàn giấy của ḿnh.

"Thưa thầy, đó là câu: Nếu chúng ta nhận thức được và tin tưởng vào một điều ǵ đó, chúng ta sẽ đạt được nó."

Tôi ngẩng mặt lên nh́n Paul rồi trả lời: "Tác giả của câu danh ngôn này, ông Napoleon Hill, đă viết ra nó sau nhiều năm t́m hiểu cuộc sống của những bậc vĩ nhân và phát hiện ra rằng chính niềm tin vào câu châm ngôn trên là điểm chung của tất cả họ".

"Ư của thầy là nếu như em có ư tưởng và tin vào nó th́ em có thể thực hiện được ư tưởng đó?", Paul hỏi tôi với một xúc cảm mănh liệt khiến tôi hoàn toàn bị cuốn hút.

"Theo những ǵ mà thầy đă chứng kiến và đọc qua th́ đó không phải là câu nói suông mà là một qui luật đă được lịch sử kiểm nghiệm".

Paul đi chậm răi quanh căn pḥng. Đột nhiên em quay lại nh́n tôi với một quyết tâm mà trước đây tôi chưa từng thấy ở em và nói: "Thưa thầy Schaltter, trước đây em luôn là một học sinh kém và em biết là em sẽ phải trả giá cho điều này. Tuy nhiên nếu như em nghĩ ḿnh là một học sinh giỏi và tin vào điều đó th́ liệu em có thể trở thành một học sinh giỏi được không?"

"Tất nhiên là được rồi, Paul. Tuy nhiên em nên biết điều này: nếu như em thật sự tin vào một điều ǵ đó, em phải nỗ lực hết ḿnh để đạt được nó. Thầy tin là sức mạnh của ư chí sẽ giúp em rất nhiều một khi em có quyết tâm."

Sau một lúc im lặng, Paul lên tiếng: "Vâng, thưa thầy, đến cuối học kỳ này em sẽ trở thành một học sinh giỏi."

"Đó là một thử thách thật sự đấy Paul, nhưng thầy tin là em sẽ đạt được điều mà em vừa mới nhận thức ra."

Những tuần sau đó, Paul đă tự h́nh thành cho ḿnh một sự ham hiểu biết mănh liệt khi luôn đưa ra những câu hỏi thông minh và thể hiện một ư thức kỷ luật cao qua cách ăn mặc và tác phong chỉnh tề của ḿnh. Điểm học của em bắt đầu tăng dần lên và lần đầu tiên trong cuộc đời học sinh của ḿnh, bạn bè em đă bắt đầu nhờ em giúp đỡ. Và kèm theo đó Paul cũng dần dần trở thành một học sinh thân thiện và ḥa nhă với bạn bè.

Thế rồi cuối cùng thành công cũng đến với em. Vào một buổi chiều ngày thứ sáu, tôi ngồi vào bàn và bắt đầu chấm điểm cho bài kiểm tra quan trọng về Hiến pháp nước Mỹ của lớp Paul. Tới bài của Paul tôi đă phải đọc kỹ nhiều lần bài làm của em trước khi quyết định cầm cây bút đỏ lên và ghi điểm A cộng vào bài. Đây là một bài làm xuất sắc và cũng là điểm A cộng đầu tiên của Paul. Sau đó tôi tính điểm trung b́nh của Paul và vui mừng nhận ra rằng em đă đạt được điểm giỏi như mong muốn. Sáng hôm sau, khi tôi vừa bước xuống xe, th́ Kathy, một trong những người bạn thân nhất của Paul, nước mắt giàn giụa chạy đến và báo cho tôi biết về thảm kịch vừa mới xảy ra: trong khi đang tập kịch với các bạn, một học sinh nghịch ngợm đă chĩa một khẩu súng "không có đạn" vào đầu Paul và bóp c̣. Paul đă ngă xuống v́ bị một viên đạn xuyên qua năo.

Vài ngày sau, giám thị đưa cho tôi một thông báo về Paul. Ngay kế bên ô ghi điểm của Paul xuất hiện ḍng chữ "không cần thiết". Dù vậy, tôi vẫn ghi điểm A cộng của Paul vào ô đó- điểm số mà em đă nỗ lực không ngừng để đạt được nó mà không sao cầm được nước mất. Đột nhiên tôi ngừng khóc và bắt đầu mỉm cười khi h́nh dung ra ở đâu đó Paul vẫn không ngừng nhận thức, tin tưởng và đạt được những ǵ em muốn, nhờ đó đă h́nh thành cho ḿnh đức tính ham học hỏi, ư thức kỷ luật, và ḷng tự trọng- những đức tính mà những người thầy phải vun trồng cho các học sinh của ḿnh. Đó chính là món quà vô giá mà Paul đă mang đến cho cuộc đời làm giáo viên của tôi trước khi đi xa.
Ḍng đời xô đẩy
Posted Image
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
« Previous Topic · Nghệ thuật sống · Next Topic »
Add Reply