| Welcome to forum2k. We hope you enjoy your visit. You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free. Join our community! If you're already a member please log in to your account to access all of our features: |
| :: Lưu bút cho t́nh buồn :: | |
|---|---|
| Tweet Topic Started: May 20 2008, 08:15 PM (119 Views) | |
Kingkiller
|
May 20 2008, 08:15 PM Post #1 |
|
Admin
![]()
|
Lưu bút cho t́nh buồn Binhyen159 Lưu bút, một quyển sổ nhỏ nhưng chan chứa trong nó là biết bao nhiêu kĩ niệm đẹp của một thuở học tṛ mộng mơ, chân thật, hồn nhiên ngây thơ pha chút tinh nghịch lém lỉnh của tuổi học tṛ. Nhưng gắn với nó cũng là một nỗi buồn của những ngày hạ cuối của thời học sinh. Xa bạn bè , xa lớp học, xa mái trường, xa hàng cây và cả góc riêng khi hai đứa tan trường. Cũng chính v́ vậy nên chưa một lần tôi lật quyển lưu bút ra để đọc. Tôi sợ ngày xưa gọi về làm tôi nhớ bao kỉ niệm thân thương tươi đẹp nhưng mà có lẽ đó không phải là lí do chính mà phần nào tôi sợ phải đối mặt với nỗi nhớ em , nỗi nhớ đă dày ṿ tôi suốt hai năm qua. Nhưng đêm nay, cơn mưa hè dịu lạnh, phố vắng, một nỗi cô đơn dâng trào trong ḷng tôi với bao cảm xúc. Tôi bước dưới mưa, toàn thân ướt muốt trong sự tội nghiệp của tàn đêm. Chỉ có đêm mới hiểu bây giờ tôi đang nghĩ ǵ? Không biết nước mưa hay nước mắt đă lăn dài trên má mà sao tôi thấy mằn mặn phía bờ môi. Mặc kệ, tôi vẫn bước dưới mưa để nhớ về những kỉ niệm đă theo tôi suốt hai năm qua. Mà sao con đường hôm nay sao ngắn ngủi đến vậy? Mới đó mà tôi đă dừng ngay trước xóm trọ, khẽ đẩy cửa vào, lặng lẽ trở về pḥng để khoát bộ đồ khô vào. Tôi lục t́m trong chiếc va li cũ đă theo tôi vào thành phố này vào những ngày đầu, tôi chẳng biết để làm ǵ và đang t́m ǵ? Có lẽ tôi đang lạc vào một chốn mê hồn nào đó mà nơi đó có ǵ bắt tôi phải t́m lại ngày xưa trong quyển lưu bút nhỏ này. Lật từng trang, tôi chỉ đọc lướt qua mong t́m một cái ǵ đó, nhưng không chẳng có ǵ, điều tôi muốn kiếm t́m đă không có. Chỉ có hai trang bị ai đó bấm lại. Tôi định cất đi trong sự thất vọng vô bờ bến nhưng theo sự ṭ ṃ tự nhiên tôi đă mở bốn chiếc móc ra. Những nét chữ thân thuộc làm tôi bàng hoàng. "Em, chẵng lẽ là những ḍng em viết?" Không thể nhầm được, nét chữ của em, nét chữ đă gắn với tôi trong ba năm trung học mà tôi không thể nào quên được… " Gửi Vũ...... Khi viết những ḍng này th́ em không biết bao giờ anh có thể đọc nó. Có thể là lúc em đang ở sân bay hay là lúc máy bay đă cất cánh cũng có thể là lúc em đang ở bên một người nào khác ,không phải là anh mà cũng có thể chẳng bao giờ anh đọc được. Chắc anh sẽ trách em nhiều v́ sự ra đi mà không một lời từ biệt, ấy thế mà em lại dặn mọi người dấu anh nữa. Nhưng em tin một lúc nào đó anh sẽ hiểu v́ sao em lại làm như vậy. Và anh cũng đừng trách v́ sao em lại chọn chân trời Âu xa xôi làm điểm đến, để hai chúng ta phải ĺa xa nhau. Nhưng mong anh hiểu cho em, em không như anh, cũng không thích hợp với anh. Anh lăng mạng, t́nh yêu anh nồng cháy, em đă yêu anh v́ điều đó nhưng để sống với những nụ hồng, những bài thơ hay những đêm dạo quanh hồ th́ em thấy không thực tế. Em cần tương lai, cần sự vững chắc về mặt vật chất. Em không muốn lừa dối anh nên em đă ra đi v́ cảm thấy cần thiết. Và em làm thế th́ anh sẽ hạnh phúc. V́ lúc nào đó anh sẽ t́m được người thích hợp cùng anh đi dạo, cùng anh đọc thơ anh sáng tác, nghe anh nghêu ngao bên tiếng đàn buồn hay cùng anh ngắm hoa quỳnh nở dưới trăng. Mà anh cũng thấy đấy, hoa quỳnh đẹp trong trắng, lộng lẫy pha chút tinh tế và một mùi hương dào dạt nhưng cũng chỉ tàn sau vài giờ. Có nhiều điều cũng vậy anh ạ, đẹp đó nhưng cũng tàn mau đó. Nên em mong anh hăy tin rằng em luôn yêu anh nhưng em phải ra đi. Hăy để mọi chuyện như một giấc mộng đẹp và anh hăy quên đi, anh nhé!" Đọc xong lá thư của em ḷng tôi trở lại nguyên vẹn những kí ức thuở nào, những ngày cuối cùng của thời trung học. "Trong không khí chia tay, ai cũng chuyền nhau lưu bút để viết. Hôm đó là ngày gần cuối, ngay mai là buổi đi học cuối cùng, em đă đến, đưa tôi quyển lưu bút bảo tôi viết. Tôi bỗng nhớ lại ai đó đă nói người viết vào quyển lưu bút đầu tiên là nhưng bạn thân nhất, c̣n người ghi cuối cùng là người ḿnh yêu nhất, như thế t́nh cảm mới dễ bộc lộ mà không sợ ai đọc nữa hết. Tôi mừng thầm v́ sự ưu ái em dành cho tôi. Tuy là người cuối cùng nhưng tôi lại được ghi vào những trang đầu tiên v́ em đă khéo léo bấm lại bốn trang dành cho tôi. Nhưng lúc đó nào tôi có nghĩ ǵ, chỉ biết rằng hai đứa luôn bên nhau mà tại sao lại phải ghi lưu bút nên chỉ lấy hoa Ti-gôn xếp thành h́nh trái tim và bên trong nó là ḍng chữ "I love you" để khẳng định lần nữa t́nh yêu tôi dành cho em. Rồi ngày thi cũng đến sau một chuỗi ngày lao vào học tập, không c̣n thời gian để gặp em, cả chiếc điện thoại cũng bị "niêm phong" nên tôi cũng không thể gọi cho em. Và khi thi xong tôi cũng chôn ḿnh trong pḥng v́ làm bài không tốt lắm. Nhưng lúc nào tôi cũng nghĩ về chiếc điện thoại để chờ em. Ba ngày trôi qua không lần chuông reo, tôi thấy có sự bất ổn nào đó nên gọi điện cho thằng bạn thân để hỏi về em. -Mày có biết bây giờ Huyền làm ǵ không? Không hiểu sao cô ấy không gọi cho tao mấy hôm nay, tao thấy lo lo … -…Tao xin lỗi mày, tao.... -Xin lỗi ǵ? Nó im lặng, thở dài: -Huyền đi rồi. -Đi đâu? Sao lại đi? Sao tao không biết ǵ hết? Sao không ai nói tao biết vậy? -Xin lỗi mày… nhưng Huyền đă sợ mày buồn mà không tập trung vào học hành nên bắt mọi người phải hứa không cho mày biết về sự ra đi của cô ấy. Bây giờ có lẽ cô ấy đang ở góc trời Âu nào đó. Tôi cúp máy, không nói ǵ thêm, chỉ thấy một cảm giác mất mát một cái ǵ đó mà không hề ngờ được. Thấy nhói lên từng cơn đau trong trái tim nhưng ngàn cây kim châm qua trái tim nhỏ bé tội nghiệp và đôi phần nhạy cảm của tôi. Nhưng tôi đă không ngă quỵ xuống v́ con bao câu hỏi cần câu trả lời. Tại sao em ra đi? Tại sao em tàn nhẫn với tôi như vậy? Bao nhiêu thời gian đó không đủ để giữ em chăng? Mà sao ai cũng biết c̣n tôi lại không biết? … ?" Ḍng đời cứ trôi như thế, tôi nghe tin đậu đại học, khăn gói lên đường và không quên mang theo quyển lưu bút mà tôi chưa lần đọc. Nhưng tôi tin có lúc tôi cần nó. Như lúc này đây, tôi lại như t́m thấy em sau hai năm sống trong nhung nhớ. Đêm nào cũng vậy, tôi lang thang khắp phố phường chỉ mong anh đèn mau hai ḍng người vô t́nh sẽ nhoà đi phần nào h́nh ảnh em trong tôi. Có lẽ tôi đă muốn quên v́ bao bài thơ ngày xưa cũng đă tan thành bụi, những thói quen cũ cũng bỏ quên. Mà có lẽ tôi đă quên em thật nhưng bây giờ mọi thứ đều rơ ràng như ngày xưa ấy. "Huyền ơi, em bảo tôi hăy xem ngày đó như một giấc mộng th́ cũng được thôi. Nhưng sau những giấc mộng đẹp th́ khi tỉnh dậy người ta thấy tiếc và khó quên lắm. Em đến với tôi như một thiên thần trong giấc mơ. Đi đâu cũng có nhau, hai đứa tay trong tay bước dưới những con mưa sương trong những đêm buồn. Cùng nhau đọc thơ, ngắm sao trời, cùng ước mơ bao điều tươi đẹp về một ngày mai. Một ngôi nhà nhỏ có hai đứa yêu nhau như h́nh với bóng, xung quanh toàn hoa cỏ thơm ngát hương t́nh yêu, em hát anh đàn, một cuộc sống ung dung tự tại. Thế mà em bảo tôi hăy quên đi. Làm sao được em ơi? Anh chỉ có thể cố gắng sống thật tốt, sẽ t́m một người yêu thích hợp với ḿnh, cùng anh đi dạo, cùng anh đọc thơ, cùng anh ngắm hoa quỳnh nở. Mà em nói rằng hoa quỳnh đẹp mà lại sớm tàn nhưng em cũng quên rằng bên nó lúc nào cũng có cành giao nâng đỡ, che chở. Nếu mất cành giao th́ cành quỳnh sẽ lụi tàn theo ngày tháng. Thôi, dù thế nào đi nữa th́ anh sẽ cố gắng sống tốt, để phương xa em yên tâm bên ai, người cho em hạnh phúc. Em cũng quên anh đi, hăy xem t́nh đôi ta như một giấc mộng mà trong đó anh sẽ là một thiên thần luôn bên em và cầu chúc cho em những điều tốt đẹp, em nhé!" Theo nghethuatsong |
|
Đă lâu ḿnh ko dám nói với [you] rằng , ḿnh muốn nói " I LOVE YOU " | |
![]() |
|
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous) | |
| « Previous Topic · tâm sự t́nh yêu · Next Topic » |







3:45 PM Jul 11