Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to forum2k. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
sự chờ đợi của t́nh yêu
Topic Started: Jun 15 2008, 12:59 PM (118 Views)
Mod kua
Advanced Member
[ *  *  * ]
cái này ko phải tớ vik chỉ là đọc thấy hay nên post lên cho mọi người cùng xem thoy
[size=7]Sự chờ đợi của t́nh yêu.[/size]
“Trúc Mi! Đợi tớ với…”

“Phát àh.Có chuyện ǵ vậy?”

“Mưa thế mà Mi về một ḿnh àh? Không chờ Phát ư?Về nhà Phát lấy xe đạp chở Mi źa”

“Ừ…Đi”

Dưới cơn mưa phảng phất tại thành phố…Phát cầm chiếc cặp nhỏ của ḿnh để lên đầu che cho Mi,rồi 2 đứa cùng chạy…Mi cứ chui ra khỏi chiếc cặp để nước mưa ướt người theo Phát..c̣n Phát cứ đưa 2 tay cầm cặp che cho Mi.

“Này..Ướt hết…sao cậu cứ chạy ra hoài thế…ḿnh cầm mỏi tay lắm đó”

“Nhưng mưa mà….mưa th́ phải ướt thôi…với lại sao Mi để Phát ướt một ḿnh được chứ”


“Mi chỉ ngụy biện.Mi thích tắm mưa th́ có”


“Ừ..Mi thích mưa mà…nào…cùng chạy thôi..mưa lớn hơn rồi ḱa...”

Mi kéo một tay của Phát đang đưa cặp cố che cho Mi rồi 2 đứa cùng chạy trên những vũng nước…gương mặt Mi ướt cả nước mưa nhưng Mi vẫn cười rất tươi và rạng rỡ.Phát cũng chỉ biết lắc đầu cười theo Mi.Bàn tay 2 đứa nhỏ nắm thật chặt nhau để cùng chạy nhanh.

-------------------

Đó là kí ức đẹp và ngọt ngào khi Mi và Phát học lớp 8.

Mi học lớp chuyên.C̣n Phát là học sinh cá biệt.Phát quậy.Cực quậy.

Ngộ nghĩnh thay!

Mi và Phát t́nh cờ quen cũng do cơn mưa đầu mùa.Mi lủi từ lớp học ra…đụng trúng Phát đi xe đạp từ sân trường ra cánh cổng nhỏ xíu.

Thế là 2 đứa ngă nhào….ướt nhẹp.Mi cười….một nụ cười làm Phát không thể trách…Mi xin lỗi.Phát mỉn cười bảo không sao. Rồi 2 đứa nói vài câu….Rồi quen biết nhau.

Nhà Mi gần trường…nếu không nói là cách trường khoảng 10’ đi xe.C̣n đi bộ…hơi bị phê v́ một cái dốc cao. Nhưng Mi hay đi bộ.Nhà Mi bận bịu chả ai đưa đón.

Nhà Phát th́ cách trường chỉ có 100m.Phát lại thường đi xe đạp.Nhưng không biết từ lúc nào.Phát lại đi bộ đến trường.Để rồi cùng Mi về nhà Phát mới lấy xe chở Mi về.

Chỉ v́ muốn đi bộ cùng Mi.V́ Mi nói nhiều.Mà cứ đạp xe 100m th́ chẳng nói được bao nhiêu.Thôi th́ có được mấy bước dạo bộ..để Phát có cơ hội nói chuyện cùng Mi nhiều hơn.

----------------

“Phát! Phát thi đậu trường này rồi nhé.Điểm c̣n cao hơn Mi.Khao Mi đi..khao đi”

“Ừ…Th́ Phát khao.Ăn kem nhé”

”Không.Mi muốn đi ăn cá viên chiên cơ..Mi đang đói…nhé…nhé..đi nhé”

“Ừ..th́ đi.Để Phát lấy xe.Chờ Phát nhé!”

Phát mỉn cười nh́n Mi giở thói ṿi vĩnh của con nít.
Phát cười v́ niềm hạnh phúc lại được học cùng Mi.
Phát cười…bởi v́ Phát thích Mi…thích từ hồi Mi đụng trúng Phát ngày ấy.
V́ Mi…Phát thay đổi….P cố học ….một thằng chưa chắc có thể đậu tốt nghiệp cấp 2 lại đậu với điểm cao và thi vào trường chuyên cấp 3 cùng Mi…..Đó là v́ Mi….v́ Phát thích Mi.

-----------------

“Nếu Phát đi xa.Mi nhớ Phát chứ?”

“Ừ..Mi nhớ..Chúng ta là bạn mà”

“Ừ…Mi luôn gần gũi với con trai….nên dĩ nhiên đối với Mi chúng ta luôn là bạn”

“Phát nói ǵ vậy.Phát là bạn tốt nhất của Mi”


“Phát phải di cư cùng gia đ́nh sang Mỹ….Mi chờ Phát không?”

“Chờ Phát…Không.Mi không hứa.Phát đi tốt nhé.Nếu được liên lạc cho Mi.Tạm biệt”

Mi quay đầu để Phát đứng theo nh́n Mi một cách hụt hẫng…4 năm bên cạnh Mi,Phát đă luôn muốn nói rằng Phát thích Mi..nhưng Phát không muốn đánh mất t́nh bạn này.

V́ đối với Mi….bạn trai là một thứ t́nh cảm xa xôi…Mi lại không đủ tự tin để làm bạn gái một ai đó….nhất là đối với Phát…

Đêm…Mi gục đầu vào gối….Mi khóc.. “ Mi sẽ mất Phát ư?” Mi cứ khóc rồi lảm nhảm…Mi ngủ.

Suốt từ hôm Phát nói Phát sẽ đi…Mi và Phát chưa gặp nhau….Cũng đă hơn 10 ngày rồi. Phát cũng không kiếm Mi….

“Phát đi rồi….bay hôm bữa…cả lớp cùng tiễn Phát đi mà” – Cái Lan bạn học lớp Phát trả lời khi Mi đi ngang rồi dừng lại hỏi.

“..”

Mi đứng lặng người…Mi muốn khóc nhưng sao nước mắt không thể rơi…Mi mỉn cười nhẹ rồi gật đầu cảm ơn.Mi xoay lưng đi.




Từ nay em phải một ḿnh
Đôi khi lạnh em muốn t́m hơi ấm...
Bàn tay lạnh nào truyền ấm nóng tim em?
San sẻ chút t́nh cho ḷng bớt hờn ghen....


“Mi…Trúc Mi” – Tùng-bạn thân của Phát mới đi từ canteen lên với giọng gọi Mi .

“Hi.Có chuyện ǵ hả Tùng?”

“Phát nhờ Tùng đưa cho Mi một số thứ.Nhưng mấy nay Tùng không gặp Mi.Đợi Tùng xíu nhé”

Mi đứng chờ….ḷng bồi hồi…ngỡ ngàng….lo lắng….Mi ngóng vào phía tủ đựng đồ của lớp Tùng.Tùng đang đứng đó loay hoay lấy ǵ đó.

Tùng ra…đặt trên tay Mi một cái hộp không quá to cũng không quá nhỏ “ Này! Hôm Phát đi bảo Tùng đưa Mi.Tùng có hỏi…tại sao không thấy Mi…Phát cười rất buồn…”

“Mi cám ơn” – Mắt Mi hơi cay….Mi lại cười nhẹ…Mi nh́n cái hộp…rồi Mi quay lưng đi về lớp ḿnh.

Suốt cả buổi học…Mi không đủ tự tin để mở cái hộp ra.Mặc dù cái Thanh và những đứa khác luôn kêu Mi mở…

Mi chau mày nghiêm nghị không cho ai động vào…Mi cứ để đó…Mi thi thoảng không thể tập trung vào các tiết học..Mi nh́n nó…ḷng Mi nhiều cảm xúc khó tả…

Mi về nhà…Mi vứt tất cả sang một bên..Mi hít thở thật sâu…mở hộp quà ra…


Mi lôi một chú gấu Metoyou ra…Mi cười thích thú ôm nó vào người ḿnh….Rồi Mi cầm những tấm h́nh rớt ra từ người chú gấu…

Mi coi tấm đầu tiên…H́nh Mi và Phát chụp hồi lớp 9 bên Hồ Xuân Hương,trong chuyến đi cuối năm của nhà trường tại Đà Lạt,chuyến đi kết thúc 4 năm học sinh cấp 2.

“ Mi bảo Mi thích khí trời Đà Lạt.Mi yêu nhất Đà Lạt..và Phát cũng yêu Đà Lạt như Mi..bởi v́ Phát có kỉ niệm cùng Mi ở Đà Lạt…một mùa hè tháng 6 khó quên Mi nhỉ?”

Mi coi tấm h́nh thứ hai…h́nh chụp chung cả khối 9 cùng đi ở ngay chùa Thiền Viện Trúc Lâm..Có Phát đứng góc dưới…Mi đứng cùng đám bạn phía trên.

“Mi luôn yêu lớp của ḿnh…Và cũng v́ Mi…Phát thấy bạn bè của Mi thật dễ thương.Nhờ Mi…Phát mới biết ngoài đám con trai là bạn Phát trong lớp Mi,th́ những đứa con gái cũng dễ thương chẳng kém,tụi nó không đáng ghét v́ là học sinh lớp chuyên như Phát thường hay nghĩ, nhất là cái Trâm và cái Xuân,cái Phương…nhờ Mi….Phát lại có thêm những cô bạn đáng yêu”

Mi bất giác chảy nước mắt trong nụ cười hạnh phúc.

Mi lại coi tiếp những tâm h́nh Phát để lại cho Mi kèm theo là những ḍng chữ.

“Đây là tấm 2 đứa chụp riêng khi đậu cấp 3.Mẹ Mi đă bảo Phát quá cao để đứng gần cô bé lùn như Mi.Và Phát phải khom xuống đến c̣ng cả lưng.Mi c̣n cố t́nh đứng trên ghế mà đẩy lưng Phát xuống thấp..Làm xém tí Phát chúi mũi dưới sân.Nh́n bọn ḿnh lúc đó thật dễ thương Mi nhỉ? Chỉ mới có 2 năm…Phát chưa học xong 12 như đă hứa cùng tốt nghiệp với Mi….”


“Đây là h́nh Phát chụp từ phía trên cáp treo nh́n xuống khi Phát đi cùng bọn con trai.Đà Lạt đẹp lắm Mi nhỉ?”

“C̣n đây là Hồ Xuân Hương 5h sáng…Mi dậy không nổi giờ này nên Phát đi cùng vài đứa bạn và thầy phụ trách..Thầy c̣n bảo đám con gái thật là thích ngủ…ư thầy nói luôn các cô giáo đấy…hahah…thầy kêu tụi Phát giữ bí mật..nhưng Phát nói Mi nghe…v́ giữa 2 đứa ḿnh vốn không có bí mật Mi nhỉ?”

View the full image !


“Đây là cơn mưa phùn ở Đà Lạt vào ngày cuối ḿnh c̣n ở đó. Mi bảo Mi muốn chạy ra đó để nghịch nhưng các thầy cô không cho..và thế là Mi chui rúc vào pḥng không thèm chơi với ai.Phát đă chụp lại định cho Mi xem nhưng cái Xuân bảo Mi ngủ rồi….c̣n đây là h́nh Mi giành ḿ gói buổi đêm cùng đám thằng Tâm…nó chụp lại và bêu rếu Mi với Phát…hahaha….Mi thật trẻ con”

“….”

Mi cứ coi h́nh,ṛi đọc…rồi nước mắt chảy…rồi gương mặt cười…niềm vui và hạnh phúc trỗi dậy trong Mi…

Phát luôn chụp h́nh những ǵ Mi thích…Phát luôn ghi chú ngày tháng năm ở mỗi tấm h́nh…Phát luôn đứng từ lớp Phát xéo qua lớp Mi để chụp Mi loáng thoáng đùa cùng đám bạn ở trước cửa lớp.

Ừ….Phát và Mi có một t́nh bạn đẹp….Không phải một cuộc t́nh…bởi v́ ở trường mỗi đứa đều có thế giới riêng.Đôi khi thi thoảng cả 2 mới qua lớp nhau đứng nói chuyện vài câu giờ ra chơi.

Mi khóc v́ nhớ lại tất cả kỉ niệm.

Mi khóc v́ Phát đă đi…..đi xa Mi rồi….

“Mi! Đừng khóc…Phát biết khi coi hết những tấm h́nh này…Mi cảm động lắm…đúng không…hahah….phải thôi…v́ Phát đă chụp nhiều như thế cơ mà…lại có cả những h́nh Mi làm tṛ…trông trẻ con và yêu phết…

Phát thích Mi cười….Nụ cười của Mi đă kết bạn với Phát….nụ cười của Mi làm Phát thay đổi…nếu không…có lẽ giờ Phát cũng không thể nào hiểu rơ giá trị của sự học hành….

Phát sẽ chỉ măi là một thằng ăn chơi rong rêu thôi…Nhờ Mi cả…nhờ nụ cười của Mi…hăy luôn cười nhé…

V́............Phát không muốn Mi khóc trước mặt ḿnh….Mi hay cười nhưng Mi lại có biệt danh là cô bé mít ướt….Phát sợ lắm mỗi lần Mi khóc…trông chả yêu tư nào…nước mắt nước mũi tèm lem…rồi chọc cái là cười….gương mặt lấm lem cười lên…trông tếu kinh khủng….

hùm….Đừng trách Phát v́ sao ra đi mà không nói với Mi tiếng nào….Phát không muốn Mi khóc..không muốn lưu giữ h́nh ảnh ngày chia xa ,không muốn lưu h́nh ảnh của Mi là những giọt nước mắt…

Phát chỉ muốn nhớ măi nụ cười của Mi….Phát thích Mi….và Phát yêu Mi….yêu như một thằng con trai yêu một đứa con gái….t́nh yêu…chứ không phải thứ t́nh bạn trái dấu…

Ngày Phát hỏi Mi có thể chờ Phát không…Mi không hứa….Mi có lẽ lúc đó đă hiểu câu hỏi của Phát…chờ…có nghĩa là chờ theo kiểu bạn gái chờ bạn trai ḿnh đi xa về….nhưng….Mi không hứa…P hiểu…bởi v́ xung quanh Mi c̣n rất nhiều người thích Mi….thằng Tâm…thằng Nguyên…thằng Thái…

Mi sẽ không để thời gian dành cho Phát…đúng không?! Và Mi lại là môt cô gái không thích sự chờ đợi.Phát không trách Mi…hăy học thi tốt năm nay và tốt nghiệp loại cao Mi nhé….

Hi vọng khi Phát về đây chơi…Phát sẽ nh́n thấy nụ cười tươi tắn hạnh phúc của Mi….

Metou mà Mi luôn yêu thích..Phát đă dành tiền mua nó cho Mi…Hi vọng nó sẽ làm bạn với Mi.Đừng nghịch ngợm bẻ đầu bẻ tay nó nhé..Ai chứ Mi th́ Phát nghi lắm…Con gái mà bẻ tay chân búp bê không àh….hahahah….

Mi thiệt là đứa con gái nhiều tính t́nh khác nhau…Không biết rồi sẽ có ai có tính t́nh mưa gió..lúc nắng lúc băo..lúc cười lúc khóc..lúc vui th́ nói nhiều..lúc buồn th́ giận dữ với người này người kia,lúc th́ thích dầm mưa,lúc th́ thích cầm ô đi mưa…. lúc th́ thích màu hồng,lúc th́ đổi chủ kiến x̣anh xoạch và đặc biệt chuyên gia căi bướng như Mi không….hahah…Nhớ Mi nhiều lắm..….

Tạm biệt cô bạn đáng yêu của tôi. Tiến Phát”

Gương mặt Mi giờ đây lăn dài những giọt nước mắt…Mi khóc không thành tiếng..Mi ôm chú gấu nhỏ thật sát vào người ḿnh.Thật sát…thật sát…..Lá thư trên tay từ từ rớt xuống đất….thấm nḥe nước mắt của Mi.

----------------

“Sao Mi lại chọn học nhiếp ảnh thế? Chẳng phải Mi thích làm kinh tế như ba mẹ àh?” – Con bạn thân của Mi lên tiếng.


“Tớ có nói zị àh..Chằng biết nữa. Tự dưng hứng…thế thôi” – Mi nhún vai cười.

“Mi đúng là mưa nắng thất thường – Sao rồi – C̣n quen anh bạn trai cũ không?” – Xuân ngồi bên cạnh nheo mắt nh́n Mi.

“Ai ? Ḥang Quân hay là Trung Tiến? hay là Nghiệp Bách…mày đang nói đến ai?” – Mi nheo mắt cười.

“Trời! Con nhỏ này…mới có 2 năm khi tốt nghiệp cấp 3..mà quen bấy nhiêu anh rồi àh” – Xuân nó trố mắt nh́n Mi.

“Ừ. Cao lắm là 3 tháng…c̣n hiện giờ teo đang solo,chán rồi! Chưa ưng được ai nữa ^^”

“Mi ơi là Mi.Sao mà quen lắm thế.Không kiếm một người tử tế mà quen. C̣n Tiên Phát…có liên lạc với Mi không?!”

“Không .Từ ngày Phát đi…chưa bao giờ thấy Phát liên lạc..cả mail…cả điện thoại…” – Mi hơi hạ giọng nói một cách buồn.

“Nghe bảo năm ngoái Phát có về đó…Tùng nói Phát…”
Con bạn chưa kip nói hết câu th́ Mi quay sang nh́n nó một cách đầy ngạc nhiên “Cái ǵ?”

“Phát nó về năm ngoái.Mày không biết àh?”

Mi có vẻ hụt hẫng…hơi buồn…

“Tùng nói ǵ?”

“Nó bảo Phát về,cũng có hỏi thăm mày..nhưng nghe Tùng bảo lúc đó mày đang quen ai đó,nên Phát cười..bảo là chúc mừng Mi dùm Phát…mà thằng Tùng không gặp mày..có kể tao nghe zị đó. Mà Phát dạo này nghe nói khác lắm…về đây con gái theo quá chừng..ngày xưa th́ Phát nó chạy theo ḿnh mày thôi…hahah..bây giờ có vẻ nó muốn có được ai cũng dễ dàng…việt kiều mà…lại cao ráo…bảnh bao nữa chứ…Nghe nói cũng có bạn gái bên đó rồi….”

Mi như không nghe hết được những điều bạn ḿnh nói…nó buồn hẳn…rất buồn…

“Thôi tao về nghen…chiều nay phải chụp ảnh đem nộp nữa..tao đi kiếm chủ đề”

“ừ…bye”

---------------------

Mi về nhà….cầm đống ảnh trên bàn…Mi với tay lấy chú gấu nhỏ….mi nhỏ giọt nước mắt lên nó…. “Chủ nhân mày đang rất hạnh phúc…anh ấy có lẽ quên tao rồi ~….”

Mi cứ khóc...một lần nữa Mi lại khóc…đă lâu rồi….2 năm hơn rồi..từ ngày Phát đi..Mi chưa từng khóc nữa…

....Mi quen bạn trai...bởi lẽ Mi thấy thích….Mi cũng nghĩ rằng Mi thích họ…nhưng người đến rồi người đi….chưa bao giờ Mi thực sự có cảm giác ḿnh có bạn trai cả…những cuộc hẹn ḥ…ngồi sau xe…ôm eo…rồi những cái nắm tay hờ hững…Mi chỉ nghĩ đơn giản…đó là v́ Mi thích thế….đơn giản…Mi cũng cần 1 bạn trai cho riêng ḿnh như người ta….đơn giản…tự dưng Mi muốn thế…bên cạnh Mi không c̣n Phát đứng chờ trứơc cổng mỗi ngày đi học về…không c̣n ngồi sau xe đạp của Phát…ôm eo Phát để Phát đạp thật nhanh

….không c̣n người đi cùng dưới chiếc ô…Mi buồn…và Mi cần người làm những nhiệm vụ đó…với danh phận rơ ràng hơn Phát…đó là bạn trai…..

Mi học nhiếp ảnh…v́ Mi yêu những thứ Mi nh́n thấy thông qua tấm ảnh….bởi v́ …món quà cuối cùng Phát để lại….cũng là những tấm ảnh….Phát thích chụp h́nh lắm…chụp nhiều lắm….và Mi tự dưng yêu nghề nhiếp ảnh…Mi đă say mê nó 2 năm rồi…và càng t́m hiểu..Mi càng say mê hơn….

--------------------
3 năm sau….Mi tốt nghiệp trường nhiếp ảnh và có những tác phẩm về mưa rất được quan tâm..những cơn mưa thành phố HCM và những cơn mưa…về thành phố Đà Lạt…nơi mà Mi hay dạo bước những ngày rảnh rỗi…Chỉ một ḿnh…cô đơn đứng nh́n Hồ xuân hương….Mi thường lên đó chắc chắn vào tháng 6 mỗi năm…..Mi cũng không hiểu v́ sao…chắc có lẽ là v́ năm đó….Mi cùng đám bạn vui chơi ở đây….và có Phát….kỉ niệm với Phát tại Đà Lạt….

Không biết Mi đă chụp biết bao h́nh về Đà Lạt…lúc nào máy chụp cũng ở trước ngực Mi….và Mi th́ cứ bấm…bấm…bấm…như một thoí quen.



“Này..bạn ǵ đó ơi.Đà Lạt lạnh thế mà bạn mặc quần short áo 2 dây àh? Bạn thật là khác người nhỉ?” – Một giọng con trai lên tiếng,nói như đùa cợt với Mi đang đứng chụp cái chợ Đà Lạt từ bên Hồ Xuân Hương nh́n qua.

“Hử?” _ Mi bất ngờ quay sang nh́n người vừa lên tiếng.

Chàng trai cao ráo bảnh bao đưa 2 ngón tay chào Mi,mỉn cười một cách như trêu ghẹo.

Mi chỉ tṛn mắt nh́n người đó và không nói được ǵ.Tay th́ cứ chỉ về hướng người con trai đó.

“Ngạc nhiên không?Ngạc nhiên lắm đúng không?” – Phát đưa 2 tay ngoay ngoảy cười chọc ghẹo Mi.

Bất giác Mi lại chảy nước mắt…có lẽ v́ Mi rất vui….vui v́ nh́n thấy một người mà Mi chờ bấy lâu nay…Mi khóc….khóc nấc lên như một đứa trẻ..chứ không phải khóc trong im lặng…

Phát bước lại gần Mi…Phát cười nhẹ…rồi Phát kéo đầu Mi vào người ḿnh…Phát ôm Mi rất chặt…rất rất chặt….Phát như đang sưởi ấm cho thân h́nh thiếu vải của Mi…Phát cứ im lặng….im lặng mà ôm Mi….ôm Mi…cho đến khi Mi hết khóc…

-------------------

1 năm sau…đám cưới của Mi và Phát được tổ chức…

Cả 2 có một tuần hưởng trăng mặt tại Đà Lạt trước khi Phát bay sang Mỹ làm hồ sơ rước Mi qua.

-“Tại sao ngày đó anh lại lên đây nhỉ?”

“V́ anh biết có người chờ ḿnh”

“Tại sao anh biết?Chẳng phải lúc anh về nghe người ta có người yêu,anh đă đi mất rồi sao”

“V́ anh biết chẳng ai có thể làm người yêu của em”

“Tại sao chứ?”

”Bởi v́ em thay đổi thất thường,rất khó nắm bắt”

“Vậy tại sao anh lại đúc đầu vô em..hứ”

“V́ anh giữ được em…bởi v́ anh hiểu em…có lúc anh từng nghĩ rằng đă mất em…nhưng khi anh thấy một số tác phẩm của em mà Xuân nhờ Tùng gửi mail cho anh…anh biết…là anh sẽ giữ được em”


“Tại sao?”

“Bởi v́ tác phẩm của em luôn là những nơi mà anh đă chụp cho em xem..bởi v́ em học nhiếp ảnh…chứng tỏ em v́ anh mà học..v́ môn anh yêu thích mà học..cũng như anh…v́ em mà thay đổi….do đó…anh biết….em là của anh”

“Tài lanh….tự suy diễn”

“Thật không?Vậy có người nào gặp anh mừng đến nỗi khóc lóc thảm thương thế”

“Ai thế? Không phải em”

“ừ….không phải em….”

Phát choàng eo Mi rất chặt…và 2 người sóng bước đi dạo quanh hồ xuân hương…nụ cười luôn trực chờ trên môi họ….Ánh nắng chiều tà của buổi chiều chưa kịp dứt th́ những hạt mưa tự dưng rơi xuống nhẹ nhàng.


Cả 2 nắm tay nhau chạy dưới mưa về khách sạn…tiếng cười gịn tan không dứt…

Niềm hạnh phúc sau bao năm tháng cách xa…

T́nh yêu…dù có khoảng cách bao xa…đi xa tới cỡ nào…dù đă tưởng mất đi….

....................dù tưởng đă chia ranh giới nhau ra….

.........................................th́ t́nh yêu vẫn khác t́nh bạn…t́nh yêu sẽ tự t́m đến với nhau….nó sẽ tự đi t́m chủ nhân cho chính nó….

....T́nh yêu của Mi và Phát…mất biết bao thời gian…cuối cùng cả 2 đă hạnh phúc bên nhau..

................Có t́nh nào ngọt ngào hơn t́nh yêu…nhưng có t́nh nào mà không trả giá bằng nước mắt…nước mắt hôm nay chảy ra…hạnh phúc ngày mai sẽ đến….

Phát luôn tin vào t́nh yêu của anh dành cho Mi…c̣n Mi….trốn chạy sự chờ đợi…cuối cùng vẫn chờ đợi một người…..

[@RPG-Data-Begin[[Money:100]]RPG-Data-End@][SIZE=14]Yêu hoa em cắm vào b́nh...yêu anh em cấm anh đừng yêu ai...
[SIZE=14]Nước mắt em rơi...tṛ chơi kết thuc'...
[SIZE=14]Hận đời cho' đẻ...hận kẻ bạt t́nh...lấy màu của ḿnh...khác lên 8 chữ..." quyết yêu thật ḷng....không phụ t́nh anh...'
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Truyện · Next Topic »
Add Reply