Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to forum2k. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
LOVE OF ANGELS
Topic Started: Jun 15 2008, 01:06 PM (104 Views)
Mod kua
Advanced Member
[ *  *  * ]
[size=14]LOVE OF ANGELS[/size]
Mây bồng bềnh dưới đôi chân mềm mại. Ánh hào quang mờ ảo phía đằng xa. Sương mù mờ ảo chặn đường mặt trời trắng. Gió thổi qua, nhẹ nhàng như tiếng nhạc êm ái; chờn vờn bên làn nước trong suốt tựa băng tan. Bỗng chốc, một cơn mưa cánh hồng kéo tới. Hoa hồng thuần khiết và tinh khôi rải khắp không gian ngập ánh sáng dịu hiền những sắc màu thanh nhă, thuần khiết, tuôn tràn sức sống. Đâu đó phía đằng xa, tuyết rơi hoài, vẫn rơi từ ngàn năm, rơi thanh thản về cơi nào vĩnh cửu. Thiên đường là đây.
Thiên đường không có bóng tối, không ảm đạm, không năo nề. Thiên đường là một chốn biệt lập, tách xa rời cơi trần thế đầy nỗi đau, gian truân, khổ ải. Con người ta, một khi được lên thiên đường, một khi đă mang trên vai đôi cánh thiên thần tự do bay bổng, th́ tâm hồn đều trở nên giản đơn, luôn luôn biết hài ḷng và vui vẻ. Khi ấy, mọi thiên thần đều như nhau, đều là niềm tin, đều là hạt ánh sáng xinh xắn, kết lại những đôi tay bền chặt để kiến tạo ước mơ, xây dựng hạnh phúc. Họ khác nhau, có chăng chỉ là phần nào đó của tâm hồn, phần nào đó c̣n lại trong tiềm thức, khích lệ họ tạo ra: những bông hoa tuyết hay những cơn mưa cánh hồng mà thôi.

Ariel là một thiên thần xinh xắn. Sở trường của cô là thiết kế niềm vui. Ariel bay tới đâu, ấm áp trào dâng tới đó. Ngôi nhà của cô là một bầu trời trắng đầy sao, những ánh sao hồng lấp lánh, tô vẽ bởi hành trăm ngàn cánh hoa phấn li ti, dịu dàng, êm ái. Ariel yêu thích âm nhạc. Chúa trời ban tặng cho cô một giọng hát trong trẻo, cao xa, một giọng hát yên b́nh cứu rỗi những linh hồn tăm tối, một giọng hát nóng bỏng làm tan chảy những khối băng cứng rắn nhất trong tâm hồn giá lạnh. Cô làm việc như một vinh hạnh lớn lao, sẵn sàng dâng hiến tất cả nét đẹp của ḿnh tới thế gian, để xua tan đi u ám, xua tan đi sầu muộn, xua tan nỗi buồn chốn cực lạc, dọn đường cho những ánh hào quang xé màn sương lao tới. Các thiên thần khác ngưỡng mộ và khâm phục Ariel, coi cô như nữ hoàng của sắc đẹp trái tim, hiền hoà, thân ái, duyên dáng và đáng mến.


Nếu như có ai đó không chút để tâm tới Ariel, th́ ấy, chẳng phải ai khác, chính là Joe, thiên thần tuyết. Thế giới của Joe gần như đối lập với Ariel, không bè bạn, không niềm vui, không hạnh phúc. Thế giới ấy trong suốt, băng giá, cô độc và lặng lẽ. Khắp thiên đường hào hoa này, nơi nào không có sự sống, chốn nào tuyệt đẹp mà không thể nh́n vào, th́ đó, chính là lănh vực của Joe. Cậu phong toả cả khu vườn hoa tuyết tuyệt đẹp của ḿnh bằng một hàng rào vô h́nh, của không suy tư, không tâm niệm, cũng không vui buồn. Joe làm việc giống như thực hiện một thói quen, mà không làm th́ không thể tồn tại, không làm th́ không thể sống. Cái ngày đầu tiên nhận đôi cánh mỏng manh, Joe không hoan hỉ, cũng không vui mừng. Nét duy nhất lộ rơ trên khuôn mặt, ấy là sự dăn ra từ khóe mắt, biểu lộ đơn giản cho sự hài ḷng chăng? Và từ đó đến nay, chưa một lần nào Joe mở miệng nói, cũng ko một lần thấy cậu cười hay khóc, vui hay buồn. Vị lạnh của tuyết thấm sâu vào tâm hồn, và đóng băng ở đó, ngay trong Joe.
Joe và Ariel, hai thiên thần tại hai thái cực khác nhau của thiên đường. Ai mà nghĩ được họ có thể t́nh cờ gặp nhau, t́nh cờ nh́n nhau, và t́nh cờ, cũng chỉ là t́nh cờ,…


Nhân ngày nghỉ phép, Ariel, với tính t́nh giản đơn, yêu thích khám phá, đă tự tạo cho ḿnh một chuyến du lịch rẽ lối thiên đường. Cô dạo khắp nơi, đi khắp chốn, hoà ḿnh vào mây, vào sương, vào nước, vào ánh sáng, tự tin bay lượn với đôi mắt tinh anh quét dài suốt một vệt phía chân trời. Bay đi đâu, Ariel toả sáng ở đó. Cô mang sự ấm áp, thân thiện hoà quyện vào không gian, bao trùm lên vạn vật. Ariel bay măi, bay măi như vậy, vẫn chưa có ư định dừng lại, th́ đột nhiên, cô vấp phải một rào cản, không cho phép tiếp tục chuyến hành tŕnh thám hiểm của bản thân. Bất ngờ và bỡ ngỡ, cô nhẹ nhàng hạ xuống, hạ xuống, hạ xuống, cho tới khi cảm nhận được những bông tuyết toả ấm quanh ḿnh. Năng lực của Ariel là vậy đấy, ngay đến những vật chất lạnh như tuyết, cô c̣n có thể làm cho chúng ấp lên, và tràn ngập ḍng chảy của sự sống. Một làn hơi lạnh thoảng qua đôi vai mềm. Cô ngỡ ngàng quay ḿnh lại. Đă bao lâu nay, Ariel không biết đến hơi lạnh là ǵ, có lẽ chỉ bởi, chưa có sức mạnh nào có thể chiến thắng làn hơi ấm bao quanh cơ thể để mà xâm nhập, đùa giỡn trên làn da cô. Trước mắt Ariel lúc này, cũng chẳng có ǵ khác, tứ phía đều là tuyết, tuyết ấm áp, không có một tí chút dư âm nào từ cái cảm giác lạnh lẽo đột ngột vừa rồi. ṭ ṃ thật đấy, Ariel quyết tâm ở lại đây t́m kiếm câu trả lời.

Ẩn sau lớp tuyết phủ kín một cây phong cổ thụ, Joe đứng run rẩy. Bản thân cậu là tuyết, bản thân cậu khiến người khác lạnh, vậy mà chẳng v́ lư do ǵ, Joe lại đứng ở đây run rẩy, ḱ lạ làm sao! Joe – đôi mắt không c̣n trong suốt, đôi mắt có sắc hồng bập bùng không ngớt. Cậu cảm nhận hơi ấm toả ra từ cơ thể Ariel mà kinh hăi. Cũng đúng thôi. Bởi, nếu như cả ngàn năm nay, Ariel không biết tí ǵ đến hơi lạnh, từ cũng chừng ấy thời gian và có khi c̣n hơn thế nữa, Joe chưa từng cảm nhận “ấm áp” là chi. Hồi hộp, bất ngờ và sửng sốt, Joe tự hỏi liệu cái luồng sức mạnh đang xâm nhập thế giới riêng của cậu, chỉ có cậu và tuyết, cái thứ ấy, gọi tên là ǵ? bất giác. Joe ngạc nhiên với chính bản thân: Ḿnh biết suy nghĩ từ bao giờ?
Ariel đă nhấn ḿnh trong tuyết rất rất lâu rồi. Và cô vẫn chưa t́m được câu trả lời nào. Có lẽ, chính sự bất ngờ khi lần đầu tiên biêt đến cảm giác lạnh giá đă che mờ sự thông minh, sáng suốt của Ariel, khiến cô không thể nhận ra, có một kẻ đang núp sau thân cây, lén theo dơi ḿnh. Cô cứ rong ruổi cái suy nghĩ, cố t́m kiếm một cắi ǵ đó lấp đầy sự ṭ ṃ của ḿnh giữa khung cảnh toàn tuyết là tuyết nơi đây. Và đột ngột, Ariel quay lại. Cô đă chọn đúng thời điểm để thay đổi tư thế, v́ khi ấy, mải bước theo vết chân cô, Joe chưa kịp kiếm thứ ǵ đó nguỵ trang cho ḿnh.


Đôi mắt Ariel mở to nh́n Joe, như muốn khoan sâu vào tâm khảm cậu thiên thần này. Trong khi đó, Joe c̣n chưa hết bất ngờ, cũng không kịp pḥng thủ, hoàn toàn ở thế bị động, chỉ c̣n biết vỗ nhẹ đôi cánh tự vệ, rồi như chợt nhận ra, lại sững người lại. Bọn họ đứng như thế, không rơ bao lâu, không rơ để làm ǵ. Hơi lạnh dần dần mon men, xâm chiếm khoảng không ấm áp quang Ariel và sức nóng cũng nhẹ nhàng trườn tới, quấn chặt lấy bức tường băng lạnh buốt của Joe. Một cái ǵ đó cùng lúc bùng phát trong hai suy nghĩ của hai thiên thần, một cái ǵ đó giật thột, một cái ǵ đó bừng tỉnh, và một cái ǵ đó cam chịu. Cả hai đều biết, chỉ cần tới gần nhau thêm chút nữa thôi, là họ có thể không bao giờ trở về được như trước. Giá rét của Joe có thể nung chảy tấm thân mỏng manh của Ariel và cũng như thế, bầu nhiệt huyết nóng bỏng quanh Ariel có thể phá vỡ hoàn toàn bất kỳ một khối băng vững chăi nào, kể cả nó là Joe.

Hai thiên thần giờ chỉ c̣n cách nhau đúng hai đôi cánh, đồng nghĩa với việc, chỉ cần họ bay lên, là có thể mặt giáp mặt, vai kề vai, và có thể, như điều họ đă dự liệu trước, trở về không nguyên trạng. Mắt Ariel vẫn xoáy sâu vào Joe, ṃ mẫm con đường đột nhập vào tâm tưởng cậu; c̣n Joe, vẫn nh́n Ariel như cái nh́n với một nàng công chúa trong câu chuyện cổ tích của các vị tiên. Giữa hai thiên thần bọn họ, không ai tỏ ra chuẩn bị bay lên, chỉ giữ nguyên như thế, cứ như thế mà thôi… Đột ngột, bất ngờ, không hẹn mà tới, cũng không một điều ǵ báo trước, cả hai cặp cánh cùng cử động một lúc, cả hai cặp cánh cùng hoạt động không ngừng. Họ đă, đă làm,… đă vượt qua ranh giới, đă phá vỡ hàng rào, và đă….


Ariel trở về như ngày nào, ở dưới bầu trời trắng đầy ánh sao lấp lánh và cánh hồng ngất hương. Bản thân cô là một cánh hồng. Joe vẫn bước đi lạc lơng giữa khu vườn ngập tuyết, trong cơn mưa tuyết đày giá băng. Bản thân cậu là một bông tuyết. Ai bảo không có điều ǵ khác giữa hiện tại và quá khứ? Ai bảo sau cuộc gặp gỡ t́nh cờ, hai thiên thần không có chút đổi thay. Sai lầm, sai lầm hết. Bởi, có ai để ư không? Hăy trông ḱa, bên cạnh những cánh hồng ấm áp từ ngôi nhà xinh xắn, hàng ngàn hạt tuyết nhỏ bé đang bay lượn xung quanh ṿng hào quang bằng băng xinh đẹp của Ariel. Và cũng nh́n xem, ngay trên đỉnh đầu của Joe, nằm giữa một triệu tá cánh hồng li ti, chiếc mũ miện phát sáng tựa ngàn sao. Sự hoà hợp của Ariel và Joe là vậy đó, nhẹ nhàng mà sâu lắng, mơn man mà như cứa sâu vào tâm can, xa cách mà như ngay gần, họ trao cho nhau cả tâm hồn. Họ tin tưởng nhau bằng cả cuộc sống, tặng nhau thsư quư giá nhất của một thiên thần.


Và, các bạn biết không, sự hoà hợp có một không hai ấy, ở chốn thiên đường, giữa các thiên thần, nó được định nghĩa là: [size=14]T̀NH YÊU![/size]

[@RPG-Data-Begin[[Money:100]]RPG-Data-End@][SIZE=14]Yêu hoa em cắm vào b́nh...yêu anh em cấm anh đừng yêu ai...
[SIZE=14]Nước mắt em rơi...tṛ chơi kết thuc'...
[SIZE=14]Hận đời cho' đẻ...hận kẻ bạt t́nh...lấy màu của ḿnh...khác lên 8 chữ..." quyết yêu thật ḷng....không phụ t́nh anh...'
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Truyện · Next Topic »
Add Reply