Welcome Guest [Log In] [Register]
Welcome to forum2k. We hope you enjoy your visit.


You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.


Join our community!


If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Username:   Password:
Add Reply
Nhận ra
Topic Started: Aug 12 2008, 10:52 AM (167 Views)
Mod Kingkiller
Member Avatar
Admin
Admin
Lang thang lê bước trên con đường ẩm ướt bởi cơn mưa đầu mùa, ḷng chợt buồn man mác. Phải chăng v́ hôm nay trời không quang đăng giống những ngày trước hay tại gió mạnh quá cuốn những chiếc lá rơi trải đầy khắp lối đi giống như một ai đó đă mất đi một cuộc t́nh.
Tôi lặng ngồi trên băng ghế đá ở góc công viên. Tiếng đàn piano từ đâu du dương phát ra như đang cố xoa dịu nỗi buồn thầm lặng. Thành phố đă lên đèn, tôi vẫn chưa chịu về nhà.
“Thôi th́ con người chẳng phải sống chỉ v́ một chữ t́nh”, tự nhủ với ḷng, tôi cố gượng dậy. Ráng ngước đầu nh́n về phía trước, tôi bước đi một cách miễn cưỡng. Về đến nhà, chẳng ăn chẳng uống ǵ, cứ thế tôi nhảy lên giường, cố nhắm mắt ngủ, mong sao ngày mai có thật nhiều những điều mới tốt đẹp hơn…
_ Bây giờ là thời buổi ǵ rồi mà c̣n lụy v́ t́nh như thế hả? Thật đáng xấu hổ! – Một giọng nói từ đâu đó vang lên.
Đang ch́m vào giấc ngủ, chợt bị quấy rối, tôi nhắm chặt mắt lại, nhăn mặt, cáu:
_ Thế th́ đă sao nào! Con người phải có cảm xúc chứ!
_ Nhưng như thế đâu có đáng chỉ v́ một mối t́nh đầu!
_ Mi không biết đâu! Im đi!
Bất th́nh ĺnh, tôi mở mắt bật người dậy, thấy xung quanh ḿnh vẫn chỉ là căn pḥng ngủ quen thuộc, không gian tĩnh lặng. “Th́ ra là mơ”, tôi yên tâm nhắm mắt ngủ tiếp.
_ Mới bảy giờ tối mà ngủ ǵ! Dậy đi, làm những ǵ mà cậu muốn làm! Đừng có nằm ĺ một chỗ như thế! Nam nhi ǵ mà cứ như nữ nhi vậy! – Giọng nói ấy lại tiếp tục vang lên.
_ Lại là mi à! Ta không muốn nghe nữa, biến đi! – Tôi gàu lên.
_ Rồi cậu sẽ thấy.
Tôi lại bật người dậy, lại chẳng thấy ǵ, tôi lại nhắm mắt ngủ tiếp và lúc này chẳng c̣n có tiếng nói nào cả. Nhưng bây giờ, cái đầu tôi h́nh như chẳng c̣n muốn cho tôi ngủ nữa, nó muốn tôi thức. Thế thích th́ chiều! Tôi chẳng thèm mà đi lại bàn học, nh́n ra ngoài cửa sổ trước mặt. “Ở nhà cao thật sướng, gió thổi lồng lộng thế này tuyệt thật!”, tôi nói thầm. Rồi buồn tay, tôi kéo tờ giấy đang kẹp trong quyển tập với cây bút bi ra ngồi viết vài ḍng thơ cho đỡ chán.
“Ngoài trời mưa phùn, gió lồng lộng thổi,
Thổi nỗi buồn theo mây bồng bềnh trôi.”
“Ừ! Đúng thật, gió thôi thế này thật dễ chịu”, tôi tự nói.
“Hạt mưa nhỏ, nhẹ chạm vào hai má,
Như hôn thầm, rửa bụi t́nh đi xa.”
“T́nh chẳng là thứ để quyết định ǵ cả, chỉ là hạt bụi mà thôi!”, tôi nghĩ với ḷng.
“Giờ nhớ lại, ḷng chợt buồn lênh láng,
Nhớ ngày ấy, tay trong tay với N…….”
Chợt định viết mấy chữ cái cuối cùng th́ gió đă đưa hồn tôi đi đâu xa lắm rồi…
Sáng hôm sau tỉnh dậy, thấy bài thơ dang dở, tôi không buồn làm tiếp mà gấp lại kẹp lại vào tập.
Hôm đó là chủ nhật, thức giấc, tôi chẳng màng làm việc ǵ cả. Nghĩ đi nghĩ lại những câu nói bí ẩn của một âm thanh lạ phát ra từ đâu đó, tôi cảm thấy chí lí. Đành quyết định tạo cho ḿnh một cuộc sống mới.
Từ ngày đó, tôi không c̣n nghĩ ǵ về cái ǵ gọi là t́nh cảm nữa, tôi quên hẳn chuyện xưa, mặc dù nó mới xảy ra vài hôm trước. Vết thương ḷng giống như chưa từng xảy ra bao giờ. Tôi chăm chú vào việc học hơn, không đi chơi, la cà, bạn bè, tụ tập để tránh những t́nh cảm mới xuất hiện gây mất trật tự cuộc sống đă sắp đặt của tôi. Cuối cùng, thành quả đạt được sau sự nỗ lực đó là kết quả học tập và những thành tích lớn mà tôi đạt được. Và khi đó, tôi cũng đă nghiệm ra rằng đấy chính là lương tâm đă mách bảo tôi, và tôi đă đi đúng hướng, nhưng cái giá phải trả thật quá đắt…
Cũng là một buổi tối, đang ngồi học bài trên cái bàn quen thuộc. Mưa phùn lại rơi, mưa rơi lần này chẳng biết đến để cuốn trôi hay mang tới cho tôi những ǵ mà sao giờ đây tôi chẳng c̣n biết làm thơ là ǵ cả…
Nhưng một đêm lặng, mưa phùn lại đến,
Mưa nhẹ rơi cưa cơi ḷng giá băng.
Trong ta giờ đây, chỉ một màu trắng,
Như thuở kỉ hà, không tuổi, không tên.
Cuộc sống đầy lạnh lẽo của tôi trôi qua, chẳng để lại trong tôi ǵ một kỉ niệm ǵ đẹp đẽ cả. V́ tất cả đă xóa sạch trong kí ức rồi. Bây giờ, tôi chẳng khác ǵ một con rô-bốt bọc xác người.
Và rồi đến một ngày nào đó trong cuộc đời, tôi lại đi trên công viên mà trước đây tôi đă từng đi qua sau mối t́nh đầu. Khi đó, mùi đất ẩm bởi cơn mưa đầu mùa, lá vàng rụng trải đầy lối đi có thể mang lại cho tôi một cảm giác thật sự là con người tôi?
Ngoài trời mưa phùn, gió lồng lộng thổi,
Thổi nỗi buồn theo mây bồng bềnh trôi
Hạt mưa nhỏ, nhẹ chạm vào hai má,
Như hôn thầm, rửa bụi t́nh đi xa.
Giờ nhớ lại, ḷng chợt buồn lênh láng,
Nhớ ngày ấy, tay trong tay với Nàng…
Nhưng một đêm lặng, mưa phùn lại đến,
Mưa nhẹ rơi cưa cơi ḷng giá băng.
Trong ta giờ đây, chỉ một màu trắng,
Như thuở kỉ hà, không tuổi, không tên.
Tự hỏi chính ḿnh, lương tâm là thế?
Sao tôi lại kéo tôi vào u mê?


Kết Thúc (END)
Đă lâu ḿnh ko dám nói với [you] rằng , ḿnh muốn nói
" I LOVE YOU "
Offline Profile Quote Post Goto Top
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Truyện ngắn · Next Topic »
Add Reply