Welcome Guest [Log In] [Register]

Power Of Language

-
NOTICE BOARD


VERY COMMON EXPRESSION / IDIOM
PICTURE OF THE WEEK
Basic Tools for Forum Use-Sử Dụng Diễn Đàn
OK
...
Welcome to Ngoai Ngu Phap Anh. We hope you enjoy your visit.

You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.

Join our community!

If you're already a member please log in to your account to access all of our features:

Bạn hiện đang dạo chơi Diễn đàn với vai trò khách tham quan. Điều này khiến bạn bị hạn chế ở một số khu vực và không thao tác được một số tính năng thú vị khác. Nếu tham gia cùng cộng đồng nơi đây, bạn sẽ được quyền truy cập vào khu vực dành riêng cho các thành viên và được quyền sử dụng nhiều tiện ích dành riêng cho các thành viên diễn đàn. Việc đăng ký thành viên đơn giản, nhanh chóng và hoàn toàn miễn phí.

Đăng Ký Thành Viên Tại Đây!

Nếu đã là thành viên, mời bạn đăng nhập để hưởng quyền truy cập tất cả các tiện ích của chúng tôi


Username:   Password:
Add Reply
An Occurrence at Owl Creek Bridge; @nguyetduong81
Topic Started: Sep 11 2014, 09:53 AM (929 Views)
anhsaosang10
Member Avatar

An Occurrence at Owl Creek Bridge
Our story today is called, "An Occurrence at Owl Creek Bridge. " It was written by Ambrose Bierce.

The occurrence, or event, in our story takes place during the Civil War of the eighteen sixties between the American states of the north and the states of the south. A group of soldiers is hanging a southern farm owner for trying to stop northern military movements across the Owl Creek Bridge.
In the last moments of his life, the southern prisoner dreams he has escaped. And everything that happens in the story is really the images in the prisoner's mind just before he dies.
Here is Shep O’Neal with our story.
Narrator: A man stood on a railroad bridge in Alabama looking down into the swift waters of the Owl Creek River below. The man's hands were tied behind his back. There was a rope around his neck. The rope was tied to part of the bridge above him. Three soldiers of the northern army stood near the prisoner, waiting for their captain's orders to hang him.
Everybody was ready. The prisoner stood quietly. His eyes were not covered. He looked down and saw the water under the bridge. Now, he closed his eyes.
He wanted his last thoughts to be of his wife and children. But, as he tried to think of them, he heard sounds -- again and again. The sounds were soft. But they got louder and louder and started to hurt his ears. The pain was strong. He wanted to shout. But the sounds he heard were just those of the river running swiftly under the bridge.
The prisoner quickly opened his eyes and looked at the water. "If I could only free my hands," he thought. "Then I could get the rope off my neck and jump into the river. I could swim under the water and escape the fire of their guns. I could reach the other side of the river and get home through the forest. My house is outside of their military area, and my wife and children are safe there. I would be, too…"
While these thoughts raced through the prisoner's mind, the captain gave the soldiers the order to hang him. A soldier quickly obeyed. He made the rope firm around the prisoner's neck. Then he dropped him through a hole in the bridge.
As the prisoner fell, everything seemed black and empty. But then he felt a sharp pain in his neck and could not breathe. There were terrible pains running from his neck down through his body, his arms and his legs. He could not think. He could only feel, a feeling of living in a world of pain.
Then, suddenly, he heard a noise…something falling into the water. There was a big sound in his ears. Everything around him was cold and dark. Now he could think. He believed the rope had broken and that he was in the river.
But the rope was still around his neck, and his hands were tied. He thought: "How funny. How funny to die of hanging at the bottom of a river!" Then he felt his body moving up to the top of the water.
The prisoner did not know what he was doing. But his hands reached the rope on his neck and tore it off.
Now he felt the most violent pain he had ever known. He wanted to put the rope back on his neck. He tried but could not. His hands beat the water and pushed him up to the top. His head came out of the water. The light of the sun hurt his eyes. His mouth opened, and he swallowed air. It was too much for his lungs. He blew out the air with a scream.
Now the prisoner could think more clearly. All his senses had returned. They were even sharper than before. He heard sounds he never heard before -- that no man's ears ever heard -- the flying wings of small insects, the movement of a fish. His eyes saw more than just the trees along the river. They saw every leaf on the trees. And they saw the thin lines in the leaves.
And he saw the bridge, with the wall at one end. He saw the soldiers and the captain on the bridge. They shouted, and they pointed at him. They looked like giant monsters. As he looked, he heard gunfire. Something hit the water near his head. Now there was a second shot. He saw one soldier shooting at him.
He knew he had to get to the forest and escape. He heard an officer call to the other soldiers to shoot.
The prisoner went down into the river, deep, as far as he could. The water made a great noise in his ears, but he heard the shots.
As he came up to the top again, he saw the bullets hit the water. Some of them touched his face and hands.
One even fell into the top of his shirt. He felt the heat of the bullet on his back.
When his head came out of the water for air, he saw that he was farther away from the soldiers. And he began swimming strongly.
As he swam, the soldiers fired their rifles. Then they fired their cannon at him. But nothing hit him. Then, suddenly, he could not swim. He was caught in a whirlpool which kept turning him around and around. This was the end, he thought. Then, just as suddenly as it had caught him, the whirlpool lifted him and threw him out of the river. He was on land!
He kissed the ground. He looked around him. There was a pink light in the air. The wind seemed to make music as it blew through the trees. He wanted to stay there. But the cannon fired again, and he heard the bullets above his head. He got up and ran into the forest. At last, he found a road toward his house. It was a wide, straight road. Yet it looked like a road that never had any travelers on it. No farms. No houses on its sides, only tall black trees.
In the tall black trees, the prisoner heard strange voices. Some of them spoke in words that he could not understand.
His neck began to hurt. When he touched it, it felt very large. His eyes hurt so much that he could not close them. His feet moved, but he could not feel the road.
As he walked, he was in a kind of sleep. Now, half-awake, half asleep, he found himself at the door of his house. His lovely wife ran to him. Ah, at last.
He put his arms about his beautiful wife. And just then, he felt a terrible pain in the back of his neck. All around him there was a great white light and the sound of a cannon. And then…then…darkness and silence.
The prisoner was dead. His neck was broken. His body hung at the end of a rope. It kept swinging from side to side. Swinging gently under a hole in Owl Creek Bridge.
Tóm tắt truyện:
Occurrence at Owl Creek Bridge (biến cố xảy ra ở cầu Owl Creek)
Truyện kể lại một người đàn ông sắp bị treo cổ. Bọn lính địch của anh dẫn bộ anh ra một chiếc cầu bắc ngang qua sông Owl Creek. Chúng lấy một tấm ván đặt một phân nửa lên cầu còn phân nửa kia để lòi ra khỏi thành cầu. Đoạn một tên lính đứng lên nửa tấm ván trên thành cầu, còn người tử tội bị dẫn ra đứng trên nửa tấm để lòi ra khỏi thành cầu. Kế đó, người ta cột chặt tay chân người tử tội, đoạn thòng một sợi dây từ đỉnh cầu xuống quấn vào cổ anh ta. Khi mọi sự đã sẵn sàng, viên chỉ huy sẽ ra hiệu lệnh thì người lính sẽ nhảy ra khỏi tấm ván, lập tức người tử tội bị hất xuống phía dưới với sợi dây siết vào cổ anh.
Ngay bấy giờ một điều kỳ lạ đã xảy ra. Sợi dây bị đứt và người tử tội rơi tỏm xuống lòng sông. Anh ta chìm sâu dưới nước. Lúc bấy giờ anh ta ý thức được mình vẫn còn sống và anh cố gắng tháo gỡ dây trói nơi tay và chân ra. Thật kỳ diệu thay, anh đã tự cởi trói cho chính mình được. Thế rồi khi nhận ra mình có cơ may sống sót, anh ta bắt đầu lặn sâu xuống. Sau đó, anh bơi ngang qua một cành cây đang bềnh bồng trên mặt nước. Anh xúc động vì vẻ đẹp của những tàu lá cây. Anh sững sờ vì những đường gân phức tạp nơi tàu lá. Một lúc sau, anh nhìn thấy một chú nhện đang giăng lưới. Anh lại xúc động trước vẻ đẹp của nàng nhện và những giọt nước bám vào đó lấp lánh không khác gì những hạt kim cương. Anh cảm thấy mình sũng nước, anh liền ngước lên nhìn vào bầu trời xanh biếc, đối với anh, chưa bao giờ thế giới lại xinh đẹp thế!
Bỗng nhiên đám lính đứng trên đầu cầu bắt đầu nhả đạn xuống. Anh liền cố gắng lướt tới dưới làn mưa đạn, bơi nhanh nhẹn như một chú rắn nước băng qua nhiều ghềnh thác. Cuối cùng, anh cũng bơi được vào bờ và hoàn toàn kiệt sức. Anh ngã xuống cát, lăn qua lăn lại. Khi ngước nhìn lên anh trông thấy một bông hoa. Anh liền bò tới đưa mũi ngửi và thầm nhủ: Ôi! Mọi sự sao mà đẹp thế! Được sống sót quả là một điều vĩ đại biết bao! Nhưng ngay sau đó có tiếng đạn rít qua các tàng cây; anh vội đứng lên và bắt đầu co giò chạy tiếp. Anh chạy hoài chạy mãi tới khi đến được một căn nhà có hàng rào trắng bao quanh. Những cánh cổng bỗng mở ra một cách kỳ diệu. Anh không thể nào tin vào mắt mình: thế là anh đã về được đến nhà bình an. Anh gọi tên vợ anh và nàng vội chạy thật nhanh ra cổng giang tay chào đón anh.
Ngay khi họ vừa ôm nhau, máy quay phim mang chúng ta trở lại chiếc cầu Owl Creek. Bây giờ, chúng ta lại không thể tin được vào mắt mình khi nhìn thấy xác của chính anh ta bị treo thòng xuống đang đong đưa qua lại với sợi dây siết quanh cổ. Thì ra anh đã chết rồi!

Nguồn tham khảo:
http://www.suyniemhangngay.org/sn/0611_MayManDuocSongSot_ML.php
http://learningenglish.voanews.com/content/short-story-an-occurrence-at-owl-creek-bridge-by-ambrose-bierce-122750404/130926.html
Offline Profile
 
tmtb
Member Avatar

Sự cố trong câu chuyện của chúng ta xảy ra vào thời kỳ nội chiến những năm 1860 giữa các tiểu bang miền Bắc và các tiểu bang miền Nam nước Mỹ. Một nhóm binh sĩ sắp sửa treo cổ một điền chủ Nam bộ vì tội ngăn chặn quân đội miền Bắc tiến qua cầu Owl Creek.
Vào giây phút cuối đời, người tù miền Nam mơ mình trốn thoát được. Và mọi thứ diễn ra trong câu chuyện này chính là hình ảnh trong trí của người tử tù trước khi chết.


Một người đàn ông đứng ở đường rầy trên cây cầu ở Alabama nhìn xuống dòng nước chảy xiết dưới cầu Owl Creek. Tay ông bị trói ra sau lưng. Một dây thừng thòng quanh cổ. Đầu dây cột vào thành cầu phía trên. Ba người lính thuộc quân đội miền Bắc đứng gần bên tù nhân, đợi lệnh từ viên sĩ quan chỉ huy để treo cổ người tù.
Mọi người đều sẵn sàng. Người tù đứng lặng im. Người ta không bịt mắt ông. Ông nhìn xuống thấy nước chảy dưới cầu. Giờ đây, ông nhắm mắt lại. Ông muốn để cho luồn suy nghĩ cuối đời hướng về vợ con. Nhưng khi ông càng cố nghĩ tới thì tai ông nghe những ân thah dồn dập. Những âm thanh êm nhẹ nhưng từ từ lớn dần lớn dần và bắt đầu làm đau buốt tai ông. Cơn đau quá mức làm ông muốn hét lên. Nhưng các âm thanh vang vọng trong tai ông chính là tiếng sông chạy siết dưới chân cầu.
Người tù nhanh mắt nhìn xuống nước dòng sông. "Phải chi ta mở được tay mình ra, “ ông nghĩ. “thì ta có thể mở được dây khỏi cổ để nhảy xuống sông. Ta có thể nhảy xuống nước, thoát khỏi lằn đạn. Ta có thể bơi qua bờ bên kia, xuyên rừng để trở về nhà. Ngôi nhà ta ở bên ngoài trại quân của họ và vợ con ta thật sự an toàn nơi ấy. Lại nữa, ta cũng sẽ có thể ….”
Trong khi luồng suy nghĩ đang lướt qua đầu người tù thì viên chỉ huy đã ra lệnh treo cổ ông. Một người lính liền tuân lệnh, siết chặt thong lọng vào cổ tù nhân và xô ông qua một lỗ trên cầu.
Khi người tù rơi xuống, mọi thứ dường như đen đặc và trống rỗng. Song, ông thấy cổ mình đau nhói và không thở được. Có những cơn đau quặng khiếp đảm quanh cổ tuồn xuống cơ thể, và cả tay chân. Ông không còn suy nghĩ được gì nữa ngoài cái cảm giác đang sống trong một thế giới đầy đau đớn.
Rồi, bỗng chốc, ông nghe một tiếng động,,, một cái gì đó rơi bõm xuống nước. Một tiếng vang lớn trog tai ông. Mọi thứ quanh ông giá lạnh và tăm tối. Bây giờ, ông lại suy nghĩ được. Ông tin rằng sợ dây thừ đã đứt và ông đang dưới song.
Nhưng chiếc dây thừ vẫn quấn quanh cổ và tay ông vẫn bị trói. Ông nghĩ: “Thật tếu lâm. Thật khôi hài khi phải chết treo cổ dưới dáy dòng song!” Rôi ông lại thấy cơ thể mình trồi lên trên mặt nước.
Người tù không biết được mình đang làm gì. Song tay ông đã nắm dây thừng quanh cổ và giựt đứt nó ra. Giờ ông mới thấy cơn đau đớn dữ dội hơn bao giờ hết. Ông muốn cột dây thừng lại vào cổ nhưng không thể. Tay ông vỗ nước đưa ông trồi lên trên. Đầu ông vượt lên mặt nước. Ánh nắng làm mắt ông đau xé. Miệng ông há ra nuốt không khí. Không khí tuôn quá nhiều vào hai buồng phổi. Ông thét lớn thở hắt hết hơi ra .
Giờ, người tù có thể suy nghĩ tỏ tường hơn. Mọi giác quan đã phục hồi lại sắc bén hơn cả trước đây. Ông nghe những âm thanh chưa từng nghe thấy – tiếng đập cánh của các loài côn trùng nhỏ bé, tiếng động di chuyển của loài cá. Mắt ông không chỉ thấy cây chạy dọc theo bờ song mà còn thấy được từng chiếc lá, thấy cả các cọng gân lá nữa kia.
Và ông nhìn thấy cây cầu với bức tường ở một đầu cầu. Ông nhìn thấy quân lính và viên sĩ quan trên cầu. Họ la lên, tay trỏ vào ông. Họ trông như các quái vật khổng lồ. Khi đang nhìn, ông nghe tiếng súng nổ vang. Một cái gì chạm trúng nước song gần nơi đầu ông. Lại tới tiếng sung thứ hai. Ông thấy một người lính nhắm bắn vào ông. Ông biết mìh cần phải lao vào rừng trốn thoát. Ông nghe tiếng viên sĩ quan ra lệnh cho đội binh cùng bắn. Người tù lao trở lại xuống nước, càng sâu càng tốt. Tiếng nước vọng lớn trong tai ông nhưng ôg vẫn nghe rõ những tiếng súng.
Khi ông trồi lên mặt nước, ông thấy các viên đạn bắn trúng nước. Vài viên chạm vào mặt và tay ông. Có một viên rơi cả trên cổ áo sơmi. Ông còn cảm giác được sức nóng của viên đạn sau lưng.
Khi đâu ông trồi lên mặt nước để hít thở thì ông thấy mình đã rời xa tít khỏi đội binh. Ông bắt đầu bơi dữ dội.
Khi ông đang bơi, thì quân lính nổ sung trường vào ông, rồi đến súng cối, nhưng không có cái nào trúng ông. Rồi bất thình lình, ông không bơi được nữa. Ông bị vướng vào vũng xoáy quay ông vòng vòng. Thế là hết, ông nghĩ. Rồi cũng bất thình lình như thể lúc nó lôi ông vào, vùng nước xoáy nhấc ông lên quăng ra khỏi con song. Ông đang trên đất liền!
Ông hôn mặt đất rồi nhìn ra chung quanh. Có một ánh sáng màu hồng trên không. Dường như gió đang dạo nhạc khi len lõi qua các lùm cây. Ông muốn ở lại nơi này. Nhưng tiếng sung cối lại nổ vang và ông nghe tiếng các viên đạn phía bên trên đầu mình. Ông đứng dậy chạy vào trong rừng. Cuối cùng ông cũng tìm ra con đường đưa về nhà mình. Một con đường rộng rãi, thẳng tắp. Tuy nhiên, nó giống như một con đường mà chưa hề có người đi qua. Không ruộng rẫy, không nhà cửa ở hai bên, mà chỉ rặt có các cây cao to đậm đen. Trên các cây đen cao kềnh ấy, người tù nghe thấy những tiếng nói lạ kỳ. Có vài từ ngữ ông nghe mà không hiểu gì cả.
Cổ ông bắt đầu đau buốt. Khi ông sờ vào, nó dường như to ra. Đôi mắt ông đau đến mức ông không nhắm lại được. Đôi chân ông tiến tới nhưng ông không cảm giác được chạm đường. Ông bước đi như thể đang ngủ. Giờ đây, nửa tỉnh nửa mê, ông thấy như đang đứng trước cửa nhà mình. Người vợ đáng yêu chạy ra đón ông. À cuối cùng rồi thì cũng ổn thỏa. Ông choàng tay qua qua người vợ xinh đẹp. Rồi đúng lúc ấy, một cơn đau khủng khiếp xuất hiện sau cổ. Chung quanh ông tràn ngập ánh sáng trắng và tiếng súng cối. Và rồi, thế rồi… tăm tối và thinh lặng.
Người tù đã chết. Cổ ông vỡ ra. Cơ thể ông treo đong đưa qua lại ở một đầu dây thừng, nhẹ nhàng lắc lư dưới lỗ cầu Owl Creek.

NB: Bản dịch của Ngoại Ngữ Mai Anh (theo yêu cầu của nguyetduong81)
Edited by tmtb, Sep 13 2014, 12:21 PM.
Offline Profile
 
1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
« Previous Topic · Novels - Short Stories · Next Topic »
Add Reply

"
Feliz Navidad (Gold) created by Sarah & Delirium. of the ZNR. Edited by NNMA
209 Lê văn Thọ st, Go Vap District. Tel: 08 3921 3114 - 08 3589 0903. Website www.ngoainguphapanh.com