 NOTICE BOARD
|
| VERY COMMON EXPRESSION / IDIOM | PICTURE OF THE WEEK | Basic Tools for Forum Use-Sử Dụng Diễn Đàn |
|---|
|
OK | ... | |
|
| Welcome to Ngoai Ngu Phap Anh. We hope you enjoy your visit.
You're currently viewing our forum as a guest. This means you are limited to certain areas of the board and there are some features you can't use. If you join our community, you'll be able to access member-only sections, and use many member-only features such as customizing your profile, sending personal messages, and voting in polls. Registration is simple, fast, and completely free.
Join our community!
If you're already a member please log in to your account to access all of our features:
Bạn hiện đang dạo chơi Diễn đàn với vai trò khách tham quan. Điều này khiến bạn bị hạn chế ở một số khu vực và không thao tác được một số tính năng thú vị khác. Nếu tham gia cùng cộng đồng nơi đây, bạn sẽ được quyền truy cập vào khu vực dành riêng cho các thành viên và được quyền sử dụng nhiều tiện ích dành riêng cho các thành viên diễn đàn. Việc đăng ký thành viên đơn giản, nhanh chóng và hoàn toàn miễn phí.
Đăng Ký Thành Viên Tại Đây!
Nếu đã là thành viên, mời bạn đăng nhập để hưởng quyền truy cập tất cả các tiện ích của chúng tôi
|
|
The Emperor's New Clothes; Chuyện Dành Cho Nhóm E2.2 tập dợt
|
|
Topic Started: Oct 2 2013, 06:09 PM (644 Views)
|
|
tmtb
|
Oct 2 2013, 06:09 PM
Post #1
|
|
- Posts:
- 1,249
- Group:
- Members
- Member
- #3
- Joined:
- May 24, 2012
|
Many years ago, there was an Emperor, who was so excessively fond of new clothes, that he spent all his money in dress. He did not trouble himself in the least about his soldiers; nor did he care to go either to the theatre or the chase, except for the opportunities then afforded him for displaying his new clothes. He had a different suit for each hour of the day; and as of any other king or emperor, one is accustomed to say, "he is sitting in council," it was always said of him, "The Emperor is sitting in his wardrobe." Time passed merrily in the large town which was his capital; strangers arrived every day at the court. One day, two rogues, calling themselves weavers, made their appearance. They gave out that they knew how to weave stuffs of the most beautiful colors and elaborate patterns, the clothes manufactured from which should have the wonderful property of remaining invisible to everyone who was unfit for the office he held, or who was extraordinarily simple in character. "These must, indeed, be splendid clothes!" thought the Emperor. "Had I such a suit, I might at once find out what men in my realms are unfit for their office, and also be able to distinguish the wise from the foolish! This stuff must be woven for me immediately." And he caused large sums of money to be given to both the weavers in order that they might begin their work directly. So the two pretended weavers set up two looms, and affected to work very busily, though in reality they did nothing at all. They asked for the most delicate silk and the purest gold thread; put both into their own knapsacks; and then continued their pretended work at the empty looms until late at night. "I should like to know how the weavers are getting on with my cloth," said the Emperor to himself, after some little time had elapsed; he was, however, rather embarrassed, when he remembered that a simpleton, or one unfit for his office, would be unable to see the manufacture. To be sure, he thought he had nothing to risk in his own person; but yet, he would prefer sending somebody else, to bring him intelligence about the weavers, and their work, before he troubled himself in the affair. All the people throughout the city had heard of the wonderful property the cloth was to possess; and all were anxious to learn how wise, or how ignorant, their neighbors might prove to be. "I will send my faithful old minister to the weavers," said the Emperor at last, after some deliberation, "he will be best able to see how the cloth looks; for he is a man of sense, and no one can be more suitable for his office than he is." So the faithful old minister went into the hall, where the knaves were working with all their might, at their empty looms. "What can be the meaning of this?" thought the old man, opening his eyes very wide. "I cannot discover the least bit of thread on the looms." However, he did not express his thoughts aloud. The impostors requested him very courteously to be so good as to come nearer their looms; and then asked him whether the design pleased him, and whether the colors were not very beautiful; at the same time pointing to the empty frames. The poor old minister looked and looked, he could not discover anything on the looms, for a very good reason, viz: there was nothing there. "What!" thought he again. "Is it possible that I am a simpleton? I have never thought so myself; and no one must know it now if I am so. Can it be, that I am unfit for my office? No, that must not be said either. I will never confess that I could not see the stuff." "Well, Sir Minister!" said one of the knaves, still pretending to work. "You do not say whether the stuff pleases you." "Oh, it is excellent!" replied the old minister, looking at the loom through his spectacles. "This pattern, and the colors, yes, I will tell the Emperor without delay, how very beautiful I think them." "We shall be much obliged to you," said the impostors, and then they named the different colors and described the pattern of the pretended stuff. The old minister listened attentively to their words, in order that he might repeat them to the Emperor; and then the knaves asked for more silk and gold, saying that it was necessary to complete what they had begun. However, they put all that was given them into their knapsacks; and continued to work with as much apparent diligence as before at their empty looms. The Emperor now sent another officer of his court to see how the men were getting on, and to ascertain whether the cloth would soon be ready. It was just the same with this gentleman as with the minister; he surveyed the looms on all sides, but could see nothing at all but the empty frames. "Does not the stuff appear as beautiful to you, as it did to my lord the minister?" asked the impostors of the Emperor's second ambassador; at the same time making the same gestures as before, and talking of the design and colors which were not there. "I certainly am not stupid!" thought the messenger. "It must be, that I am not fit for my good, profitable office! That is very odd; however, no one shall know anything about it." And accordingly he praised the stuff he could not see, and declared that he was delighted with both colors and patterns. "Indeed, please your Imperial Majesty," said he to his sovereign when he returned, "the cloth which the weavers are preparing is extraordinarily magnificent." The whole city was talking of the splendid cloth which the Emperor had ordered to be woven at his own expense. And now the Emperor himself wished to see the costly manufacture, while it was still in the loom. Accompanied by a select number of officers of the court, among whom were the two honest men who had already admired the cloth, he went to the crafty impostors, who, as soon as they were aware of the Emperor's approach, went on working more diligently than ever; although they still did not pass a single thread through the looms. "Is not the work absolutely magnificent?" said the two officers of the crown, already mentioned. "If your Majesty will only be pleased to look at it! What a splendid design! What glorious colors!" and at the same time they pointed to the empty frames; for they imagined that everyone else could see this exquisite piece of workmanship. "How is this?" said the Emperor to himself. "I can see nothing! This is indeed a terrible affair! Am I a simpleton, or am I unfit to be an Emperor? That would be the worst thing that could happen--Oh! the cloth is charming," said he, aloud. "It has my complete approbation." And he smiled most graciously, and looked closely at the empty looms; for on no account would he say that he could not see what two of the officers of his court had praised so much. All his retinue now strained their eyes, hoping to discover something on the looms, but they could see no more than the others; nevertheless, they all exclaimed, "Oh, how beautiful!" and advised his majesty to have some new clothes made from this splendid material, for the approaching procession. "Magnificent! Charming! Excellent!" resounded on all sides; and everyone was uncommonly gay. The Emperor shared in the general satisfaction; and presented the impostors with the riband of an order of knighthood, to be worn in their button-holes, and the title of "Gentlemen Weavers." The rogues sat up the whole of the night before the day on which the procession was to take place, and had sixteen lights burning, so that everyone might see how anxious they were to finish the Emperor's new suit. They pretended to roll the cloth off the looms; cut the air with their scissors; and sewed with needles without any thread in them. "See!" cried they, at last. "The Emperor's new clothes are ready!" And now the Emperor, with all the grandees of his court, came to the weavers; and the rogues raised their arms, as if in the act of holding something up, saying, "Here are your Majesty's trousers! Here is the scarf! Here is the mantle! The whole suit is as light as a cobweb; one might fancy one has nothing at all on, when dressed in it; that, however, is the great virtue of this delicate cloth." "Yes indeed!" said all the courtiers, although not one of them could see anything of this exquisite manufacture. "If your Imperial Majesty will be graciously pleased to take off your clothes, we will fit on the new suit, in front of the looking glass." The Emperor was accordingly undressed, and the rogues pretended to array him in his new suit; the Emperor turning round, from side to side, before the looking glass. "How splendid his Majesty looks in his new clothes, and how well they fit!" everyone cried out. "What a design! What colors! These are indeed royal robes!" "The canopy which is to be borne over your Majesty, in the procession, is waiting," announced the chief master of the ceremonies. "I am quite ready," answered the Emperor. "Do my new clothes fit well?" asked he, turning himself round again before the looking glass, in order that he might appear to be examining his handsome suit. The lords of the bedchamber, who were to carry his Majesty's train felt about on the ground, as if they were lifting up the ends of the mantle; and pretended to be carrying something; for they would by no means betray anything like simplicity, or unfitness for their office. So now the Emperor walked under his high canopy in the midst of the procession, through the streets of his capital; and all the people standing by, and those at the windows, cried out, "Oh! How beautiful are our Emperor's new clothes! What a magnificent train there is to the mantle; and how gracefully the scarf hangs!" in short, no one would allow that he could not see these much-admired clothes; because, in doing so, he would have declared himself either a simpleton or unfit for his office. Certainly, none of the Emperor's various suits, had ever made so great an impression, as these invisible ones. "But the Emperor has nothing at all on!" said a little child. "Listen to the voice of innocence!" exclaimed his father; and what the child had said was whispered from one to another. "But he has nothing at all on!" at last cried out all the people. The Emperor was vexed, for he knew that the people were right; but he thought the procession must go on now! And the lords of the bedchamber took greater pains than ever, to appear holding up a train, although, in reality, there was no train to hold.
| Đã từ lâu lắm, có một vị hoàng đế tiêu hết tiền vào các kiểu quần áo vì quá say mê các thời trang mới. Ngài không buồn quan tâm tí gì đến quân tướng, chẳng màn tới ca kịch hay thú vui săn bắn mà chỉ lao tìm mọi cơ hội để được diện áo quần mới. Ngài thay quần áo từng giờ. Và nếu như thần dân đã quen tung hô “hoàng thượng lâm triều” đối với các vị vua hay hoàng đế khác thì với vị hoàng đế này người ta luôn luôn xướng lên : “Hoàng đế lâm bào” Thời gian thấm thoát êm đềm trôi trong nội thị thủ phủ của vị Hoàng đế. Ngày nào cũng có những kẻ lạ mặt luôn lui tới hoàng triều. Một ngày nọ, có hai tên lừa đảo xuất hiện tự xưng là thợ dệt. Họ rêu rao mình biết bí quyết dệt nên các chất liệu vải có sắc màu tuyệt mỹ, các kiểu mẫu sắc sảo tinh vi. Các loại áo quần may bằng chất liệu này sẽ có đặc tính kỳ diệu là trở nên tàng hình không nhìn thấy được đối với những kẻ bất xứng trong cương vị mình đang nắm giữ hay những kẻ cực kỳ ngờ nghệch “ Quả thật, đây chắc hẳn phải là các loại quần áo lộng lẫy” Hoàng đế suy ngẫm. “Nếu ta có một bộ, ta sẽ nhận ra ngay những kẻ bất xứng trong vương quốc của ta và lại còn phân biệt được những bậc khôn ngoan với bọn rồ dại nữa! Phải cho dệt thứ này cho ta ngay lập tức.” Và ngài lại cho xuất ra các khoản tiền khổng lồ cho hai tên thợ dệt để chúng có thể bắt tay ngay vào việc . Thế là hai tên thợ dệt giả danh sắp đặt hai khung cửi và giả vờ làm việc hết sức cật lực mặc dù trên thực tế chúng chẳng làm một thứ gì. Chúng yêu cầu phải có loại tơ lụa mịn nhất cùng với loại chỉ sợi bằng vàng ròng. Xong chúng cho hết vào túi đeo vai của mình và tiếp tục công việc nguỵ tạo với hai khung cửi trống trơn cho đến khuya lơ khuya lắc. Sau một thời gian, Hoàng đế tự nhủ: “ Ta cũng cần phải biết xem hai gã thợ dệt đã tiến hành công việc cho ta ra sao rồi”. Tuy nhiên, ngài hơi bối rối khi chợt nhớ ra rằng một kẻ khờ khạo hay kẻ bất xứng sẽ không có khả năng nhìn thấy y bào. Vậy để chắc ăn, ngài nghĩ mình không nên liều lĩnh mà hãy cho kẻ nào khác đi thay để giúp ngài hiểu rõ hơn các tay thợ dệt, hiểu công việc họ đang làm trước khi ngài dây vào việc. Toàn dân đều đã nghe về thuộc tính diệu kỳ của bộ y phục và mọi người đều hồi hộp chờ nhận ra xem ai khôn ngoan hay ai khờ khạo trong hàng xóm của mình. “Ta sẽ phái quan cận thần trung thành của ta đi gặp các tay thợ dệt,” cuối cùng sau một hồi do dự, hoàng đế bảo, “ông ấy có đủ khả năng nhất để nhận diện được loại vải ấy, vì ông là một con người khôn ngoan . Không ai có thể làm nhiệm vụ này tốt hơn ông được.” Và thế là viên quan cận thần trung thành đi vào trong sảnh nơi hai tên bất lương đang làm việc cật lực bên hai guồng quay trống không của mình. “Thế này nghĩa là thề nào?” vị quan suy nghĩ mắt mở to. “ Ta chẳng thấy được gì dù chỉ là một cọng chỉ trên khung cửi.” Tuy nhiên, ông không nói lớn suy nghĩ của mình ra. Hai kẻ mạo danh đã hết sức từ tốn yêu cầu ông tới gần khung cửi hơn nữa. Và vừa chỉ vào khung cửi vừa hỏi ông có thích kiểu mẫu này không, và liệu các màu sắc có không đẹp lắm chăng. Quan cận thần khốn khổ cứ cắm cúi nhìn đi nhìn lại mà vẫn không khám phá thấy bất cứ thứ gì trên khung. Vậy là quá rõ: không có gì trên khung hết. “Cái gì!” ông lại nghĩ. “Chẳng lẽ ta là kẻ đần độn chăng? Ta chưa bao giờ nghĩ về mình như thế cả; và chắc chắn không một ai được biết điều này nếu chính lúc này đây ta là một người như vậy. Có lẽ nào rằng ta bất xứng với chức vụ của mình? Không, kể cả điều đó cũng không được nêu ra. Ta sẽ chẳng bao giờ thú nhận rằng mình không thấy chất liệu vải.” “Vâng, bẩm quan!” một trong hai tên bất lương giả bộ vừa làm việc vừa nói. "Ngài vẫn chưa cho biết ngài có vừa ý chất liệu này không ạ.” “À, tuyệt lắm!? viên quan cận thần nhìn khung cửi qua cặp kính của mình và đáp “ Mẫu mã và cả màu sắc, được, ta sẽ tâu lại hoàng thượng ngay rằng ta thấy chúng cực kỳ đẹp.” “ Chúng tôi xin hết sức biết ơn ngài”, hai kẻ mạo danh nêu tên từng màu sắc khác biệt và mô tả mẫu mã của chất liệu hư không. Viên quan cận thần chăm chú lắng nghe từng chữ một để có thể lặp lại chính xác cho hoàng đế. Thế rồi, bọn lừa đảo lại đòi thêm lụa và vàng, nói rằng rất cần để hoàn tất công trình. Tuy nhiên, tất cả mọi thứ đều được chúng cất hết vào túi đeo, xong lại tiếp tục làm việc tại khung cửi trống với dáng vẻ cần mẫn hơn trước nhiều. Hoàng đế giờ lại phái một viên quan khác trong cung để theo dõi tiến độ và để biết chắc công việc sẽ hoàn thành sớm. Người này cũng y như vị quan trước, xem xét khung cửi khắp mọi phía nhưng không thấy bất cứ gì ngoài các khung trơ trụi. “Dường như vẽ đẹp của chất liệu này vốn rất vừa ý quan cận thần nhưng lại không vừa ý ngài?” Hai kẻ giả danh hỏi quan đại sứ thứ nhì của hoàng đế; đồng thời cũng thực hiện đúng cử chỉ như lần trước, cũng nói về kiểu mẫu và màu sắc vốn không hề tồn tại “Chắc chắn ta không hề ngu ngốc!” vị sứ giả nghĩ. “Ta hẳn không thích hợp với chức vụ tươi tốt béo bở của mình! Kỳ quặc thật, nhưng không người nào được biết tí gì về điều này.” Và thế là, ông ca ngợi chất liệu vải vốn là thứ ông không hề nhìn thấy và còn tuyên bố mình rất hài lòng cả về màu sắc lẫn mẫu vải. “ Thật vậy, muôn tâu thánh thượng,” ông thưa lên đức vua khi trở về, “ tấm vải mà các tay thợ dệt đang gia công thật cực kỳ lộng lẫy.” Khắp thủ phủ đều bàn tán về tấm vải lộng lẫy mà hoàng đế đã chi tiền ra để cho dệt . Và giờ đây, hoàng đế muốn tận mắt nhìn thấy sản phẩm quý giá quá nhiều tốn kém của mình ngay trên khung cửi. Cùng một đoàn tùy tùng các quan chọn lọc trong đó có cả hai viên quan trung tín từng ngưỡng mộ tấm vải, hoàng đế tới chỗ của hai tên giả danh xảo quyệt. Hai tên này khi vừa nghe có hoàng đế ngự lâm, lập tức làm việc cật lực hơn bao giờ hết, mặc dù chúng không xỏ bất kỳ một sợi chỉ nào qua khung cửi. “Chẳng phải sản phẩm đẹp tuyệt trần ư?” Hai vị quan triều đình nêu trên lên tiếng. “Một khi nhìn thấy tấm vải ấy, Bệ hạ hẳn phải hài lòng thôi! Mẫu mã đẹp vô cùng! Màu sắc hết sức rực rỡ!” Cùng lúc, họ chỉ vào khung cửi trống vì tưởng tượng mọi người đều có thể thấy được tác phẩm tài hoa này “Sao thế này?” Hoàng đế tự nhủ. “ Ta không nhìn thấy gì cả! Vụ việc khủng khiếp thật! Ta la thứ đần độn hay là kẻ bất xứng trong cương vị Hoàng đế? Đó là điều tồi tệ nhất--Ồ! Tấm vải quyến rũ quá,” ngài thốt to lên. “ Ta duyệt y hoàn toàn” Và ngài nở nụ cười hết sức khoan dung, nhìn dán sát vào khung cửi trống trơn. Không một lý do nào khiến ngài có thể nói ra rằng mình không thấy cái mà hai viên quan triều đình đã khen nức nở. Cả đoàn tùy tùng đều căng mắt ra cố tìm thấy một cái gì đó trên khung cửi nhưng rối cũng không hơn gì những người khác. Song, tất cả đều đồng thanh hô lớn: “ồ, đẹp quá!”. Mọi người khuyên hoàng thượng nên lấy loại vải tuyệt trần này để may vài bộ trang phục mới cho lễ diễu hành sắp đến. Những tiếng hô vui nhộn khác thường “ Lộng lẫy, Quyến rũ! Xuất sắc!” vang lên khắp hướng. Hoàng đế mãn nguyện trao tặng rubăng hiệp sĩ cài nút và tước “Quý Ông Thợ Dết” cho hai tên giả danh. Hai tên lừa đảo ngồi suốt đêm hôm trước buổi lễ diễu hành diễn ra ngày hôm sau. Mười sáu ngọn đèn được đốt sáng chiếu rọi cho thấy bọn chúng lo lắng đến dường nào để hoàn tất bộ trang phục cho Hoàng đế. Chúng giả vờ gỡ cuộn vải ra khỏi khung cửi, dùng kéo cắt cắt vào không khí, và sử dụng kim may không chỉ. “Xem này!” cuối cùng rồi bọn chúng cũng la lên. “ Bộ trang phục mới của Hoàng đế đã sẵn sàng!” Giờ đây, Hoàng đế cùng tất cả các quan đại thần của triều đình đi đến nơi bọn thợ dệt. Bọn lừa đảo ấy cất tiếng, giơ cao tay lên tư thế như đang cầm nắm một vật gì, “ Muôn tâu, đây là bộ y của bệ hạ ạ! Đây là khăn quàng! Còn đây là áo choàng đấy ạ! Toàn trang phục cứ nhẹ như tơ nhện đấy ạ. Khi mặc trang phục này vào, Bệ hạ có thể cảm thấy như không mặc gì cả. Tuy nhiên, đấy mới chính là ưu điểm vĩ đại nhất của bộ trang phục tinh tế này đấy ạ.” “ Quả đúng như thế, tâu Bệ hạ!” tất cả cận thần đều hô lên, mặc dù không một người nào trong họ có thể thấy sản phẩm tuyệt tác ấy. “ Nếu Hoàng thượng vui lòng cỡi áo mình đang mặc thì chúng thần sẽ mặc cho ngài bộ trang phục mới trước kính soi ạ.” Thế là Hoàng đế vui vẻ cỡi áo. Bọn lừa đảo giả vờ mặc cho ngài bộ áo mới. Sau đó, Hoàng đế xoay vòng qua từ phía này sang phía khác trước gương soi “ Bệ Hạ trông hết sức lộng lẫy trong bộ trang phục mới vô cùng vừa vặn này!” mọi người la lên. “Kiểu mẫu tuyệt quá! Màu sắc đẹp quá! Đây đúng là bộ hoàng bào có khác !” “ Lộng dù che Bệ hạ dự buổi diễu hành đã sẵn sàng,” chủ tế buổi lễ rước thông báo “ Ta cũng đã sẵn sàng,” “ Bộ đồ mới của ta có thật vừa không?” ngài vừa hỏi vừa xoay vòng trước gương soi, để có vẻ như đang ngắm nghía cho được bộ quần áo đẹp của mình Các quan trông nom ngự phòng của vua có trách nhiệm bê đuôi váy dài lê thê trên mặt đất của hoàng thượng. Họ làm như thể đang nhấc đuôi áo, giả vờ như mang một cái gì đó, vì họ không thể để lộ ra mình là thứ bình dân, là kẻ bất xứng với cương vị đang có Và giờ đây, hoàng đế dạo bước dưới lộng dù che ngài ngay chính giữa đoàn diễu hành qua hết các phố trong thủ phủ. Dân chúng đứng chào đón vây quanh cũng như những người đón rước nơi cửa sổ đều hô to, “ Ồ! Bộ trang phục mới của hoàng đế chúng ta đẹp quá sức! đuôi áo dài sao mà lộng lẫy thế, khăn quàng cũng quá sức khéo tay!”. Nói ngắn gọn lại, không ai cho phép mình không nhìn thấy được bộ trang phục vốn được quá nhiều người trầm trồ, bởi vì nếu họ làm như vậy thì nghĩa là họ đã công khai thú nhận mình hoặc là kẻ đần độn hoặc kẻ không xứng đáng với cương vị mình. Chắc chắn trong số các trang phục của hoàng đế, không thể có bộ nào tạo ấn tượng lớn lao đến mức như bộ áo tàng hình này. Chợt một đứa bé lên tiếng: “ Nhưng hoảng đế đâu có mặc gì trên người đâu!” “Bà con hãy lắng nghe tiếng nói ngây thơ trong trắng kia kìa!” Người cha kêu lên và câu nói của cô bé bắt đầu lan tràn thầm thì từ người này sang người khác. Và cuối cùng thì mọi thần dân đều la to lên: “ Nhưng ngài đâu có mặc gì trên người đâu!” Hoàng đế chợt cảm thấy phiền muộn lo âu vì ngài đã biết rằng thần dân ngài nói đúng, nhưng buổi rước phải được tiếp tục ngay thôi. Lúc bây giờ đây, các quan trông nom phòng ngự của vua mới cảm thấy khó khăn nhưc nhối hơn bao giờ hết khi phải làm ra vẻ như cầm giữ một cái đuôi áo mà thực tế không hề tồn tại. | Bản Dịch của Ngoại Ngữ Mai Anh Xin lưu ý: Thực tế do nhu cầu cần đáp ứng kịp thời cho khối tập dợt nên phần dịch thuật được thực hiện khẩn trương chớp nhoáng. Tính cấp bách có thể dẫn tới khả năng có cập nhật sửa chữa trong ngày để bản dịch dành cho thuyết minh được hoàn chỉnh hơn. Chúng tôi hoan nghênh mọi đóng góp và phát hiện sai sót của tất cả các thành viên.
Edited by tmtb, Nov 14 2013, 12:06 PM.
|
|
|
| |
| 1 user reading this topic (1 Guest and 0 Anonymous)
|
"
209 Lê văn Thọ st, Go Vap District. Tel: 08 3921 3114 - 08 3589 0903. Website www.ngoainguphapanh.com
|